[Review] Like Crazy

Khó có thể tìm được phim đem nhấn cái lãng mạn đi cùng chân thực vào màu sâu lắng như Like Crazy. Đề tài tình yêu tuổi trẻ nhan nhản ngoài kia được đem vào làm nguồn cơn câu chuyện, khoe ra cái sự bắt đầu êm đềm, nhẹ nhàng mà ngọt ngào phát run.

13490752_1176669875730846_8700251322139244242_o

Anna xuất hiện với màu tuổi trẻ từ làn da, trên môi và cả đôi răng cửa như của cô gái nhỏ vừa mới đây hãy còn là trẻ con. Cô gái người Anh sang Mỹ theo một chương trình trao đổi sinh viên ấy mang nét cuốn hút của tuổi trẻ ngượng ngùng mà nhiệt thành, với đôi chút quyến rũ ẩn giấu, chưa phô bày cho người ta thấy. Anna trẻ trung nhưng không đi liền với những thước phim khoe mẽ tự do, phách lối. Ngược lại, đôi mắt thông minh cùng cái chất văn thơ, nghệ sĩ của cô kéo sâu không khi phim, khiến những gì đã vốn lãng mạn lại càng lãng mạn hơn.

Anh chàng người Mỹ Jacob không cuốn hút như Anna. Anh trầm lắng hơn nhiều gã vui tính vẫn thường được làm nhân vật chính. Có lẽ nên miêu tả Jacob như một cậu trai Mỹ giàu tình cảm, vẫn còn đâu đây vụng về, bỡ ngỡ.

Nhưng có thể chính vì Jacob không vui tính mà trong những cảnh đầu tiên Anna và Jacob ở bên nhau, sự chớm nở của tình cảm đôi bên mới diễn ra tự nhiên đến thế. Khi cô ấy cười, cười thật nhiều với một anh chàng không vui tính, khi anh ấy cong môi, cũng là mải ngắm nhìn gương mặt rạng rỡ của người con gái kia, ấy là lúc hạt giống tình yêu được gieo mầm.

Và những quãng đầu phim đẹp tới mức vừa làm người xem phát thích vừa làm người xem phát ghen. Từ sự tiếp xúc mới đầu đầy bối rối khi thật thích nhưng còn chưa biết nhau, đến từng cái chạm tay, từng cái ôm, từng ánh nhìn trở nên âu yếm và thân quen đều đọng lại trong những góc lặng không đối thoại, có nắng tràn, có gió êm, có tiếng piano dìu dắt cảm xúc, vẽ nên từng lát cắt tình yêu trong trẻo.

Khi ấy, một mối tình là nhớ, là yêu, là cần, là muốn tới điên cuồng. Khi ấy, Jacob và Anna còn trẻ, đương trong thời gian bắt đầu gây dựng cuộc sống. Họ bắt đầu những bước đầu tiên khi có nhau, tựa vào nhau đi qua những tháng ngày điên cuồng cuộn trong dịu dàng thương yêu.

Nhưng rồi đột nhiên hai người phải chia xa khi Anna phải quay trở lại Anh. Khoảng cách xa xôi giữa hai nước làm họ chia tay, rồi nhớ nhung cùng sự day dứt lại đem họ quay về với nhau. Nhưng không chỉ một lần. Cứ mỗi lần xa lại muốn tìm về, kéo dài rồi biến một tình yêu tuổi 19 đơn thuần đầy khao khát, ham muốn, bồng bột thành một sợi dây bị cuốn cho rối tung vào tuổi 27. Tám năm trôi qua với nhiều thứ chen ngang, là khoảng cách địa lý, là chênh lệch thời gian và là những người tình khác…

Những con người mới xuất hiện bên Anna và Jacob bỏ giữa mối tình của họ những thất vọng, đau đớn và hoài nghi. Dù tới lúc phải quyết định, cả hai đã lựa chọn giữ lại những điên cuồng của tuổi trẻ, trở về bên nhau nhưng những lát chen ngang dù không cắt đứt được tình cảm hai người dành cho nhau vẫn để lại nhiều vết thương lòng không xóa nổi.

Để rồi kết phim, mặc cho Jacob cùng Anna gần sát bên nhau, nắng không còn tràn như những ngày tuổi trẻ xưa cũ, chỉ có màu xanh lạnh trơ và hai đôi mắt băn khoăn hoài về quá khứ. Khi ấy, Jacob ôm lấy Anna, Anna ôm lấy Jacob. Và tiếng nước chảy xối giữa đôi thân trần không còn ấm nồng nghe sao mà đắt, đắt như tiếng ai nói rằng quá khứ đã qua không thể quay lại, đắt như tiếng ai nói tình cảm bị nhào nặn quá nhiều sẽ không thể quay về nguyên hình hài vốn có, đắt giá như bỏ phí ra xem cuộc đời.

Anna của Felicity Jones và Jacob của Anton Yelchin không dựng lên một tượng đài nào cả. Hai diễn viên dẫn nhân vật đến tự nhiên và chân thật đến mức người ta còn chẳng để ý rằng họ đang diễn. Tình cảm của họ thoảng như gió, thật như đất, tưởng như dễ quên nhưng lại là cách diễn toàn vẹn nhất.

Cùng hai diễn viên tuyệt vời, đạo diễn tuyệt vời và nhạc phim có thể thuyết phục bất cứ ai, Like Crazy để lại dư vị buồn trong lòng người xem với cái chân thực của đời đến sau lãng mạn rực rỡ của tình yêu, mà xét đến cuối cùng cả nỗi buồn và sự lãng mạn ấy đều khiến mình mê mẩn.

—–

Viết ngày  20.06.2016, khi Anton Yelchin đã đi xa.

Aurora – đôi mắt trong trẻ đong những bụi già

Aurora-2.jpg

Bài hát đầu tiên tôi nghe của Aurora là bản cover Half the world a way.

Giọng hát của Aurora là hồn. Vậy nên nó tràn ngập rung cảm rất con người nhưng lại tự nhiên như nước trôi. Em ấy làm não tôi cất tiếng thở, cứ căng lên rồi trùng xuống, cứ hít vào thật nhiều cảm xúc của em, rồi nhả trả lại cơn hào hứng căng đầy của tôi.

Và còn đôi mắt em.

Chưa một đôi mắt nào níu ánh nhìn của tôi như em. Cô gái trẻ kém tôi bốn tuổi có một đôi mắt trong hơn tất cả những đứa nhỏ tầm tuổi ấy tôi từng gặp nhưng cũng là đôi mắt già hơn cả những người chị của tôi.

Lần đầu nhìn Aurora, tôi đã có một suy nghĩ thật kỳ lạ. Tôi thấy giống như em đã thấy những điều tốt đẹp nhất và đen tối nhất của thế giới hỗn loạn này nhưng không khắc vào mình những đánh giá gai góc hay tôn vinh mù quáng tầm thường như chúng tôi. Tôi thấy đôi mắt em như của một người rất sâu sắc nhưng cũng lại thẳng thắn tới bất ngờ. Bởi chúng mang màu rất riêng không ai có, nhưng lại soi thẳng vào tôi, đúng hơn là vào góc nào đó trong nội tâm tôi. Thật lạ kỳ, mắt em khiến tôi nghĩ em không chỉ nhìn đời bằng mắt. Bằng cách nào đó, tôi đã nghĩ rằng em sẽ nhìn thế giới này bằng cả cơ thể và tâm hồn em. Thậm chí phần ấy nhiều hơn cả phần thế giới mà đôi mắt đem lại cho em.

Trong một vài phút, tôi đã liên tưởng đến A Hán của Bích Huyết Hán Khanh (Tiểu lâu truyền thuyết) – một nhân vật và người ta phải mô tả bởi những tính từ đối lập: ngây ngô và thông thái; lương thiện mà lạnh lùng; không biết đau nhưng rất sợ đau. Cậu ấy là loại người cấp cao, nhưng vô cùng “con người”. Không hẳn là tôi thấy Aurora giống nhân vật không có thực kia, có điều đây là lần đầu tiên có một người khiến tôi nghĩ đến nhân vật đặc biệt ấy.

Thật tình, cách tôi nói có thể khiến mọi người rối tung lên mất nhỉ. Đơn giản lại, Aurora rất đặc biệt, rất kỳ lạ và cũng rất tuyệt vời. Nếu nghe một bài hát, xem một MV từ xa cũng tính là gặp gỡ thì thấy Aurora trong Half the world away chính là “lần đầu gặp gỡ” đem lại ấn tượng mạnh nhất với tôi.

Tôi đã nghĩ nhất định mình phải ghi lại nguyên vẹn ấn tượng đầu tiên này của mình để sau khi khám phá thêm về em tôi sẽ đọc lại và nhớ rằng cô gái nhỏ này đã để lại một dấu ấn lớn như thế nào chỉ trong một bài hát.

————-
Thêm một chút về bài hát. Half the world away được sáng tác bởi Noel Gallagher (Oasis). Lời Anh êm êm, được đặt vần kheo léo, một tác phẩm tuyệt vời các cậu ạ. Lá đã tính dịch thơ nhưng thấy trình độ còn kém quá, không nên phá hỏng bài hát nên sau cùng đành chọn dịch thường đấy.

Chính vì thế nên các cậu hãy nghe/ đọc lời Anh nhé. Bản dịch chỉ dành cho người lười hoặc kém tiếng Anh hơn cả Lá:

✦ Vietsub (không MV): https://www.youtube.com/watch?v=roFeemz1vJM

♪ Mp3 320kps: http://www.love-melody.com/…/single-aurora-half-the-world-a…

♫ MV + Vietsub + Engsub (nhưng sub xí xí cùi cùi vì con Lá quá lười sửa với cái máy đơ đơ mà chưa biết vì sao đơ ): https://drive.google.com/…/0B9jZYGKV1LouOVhvbktkdXRZeHM/view? usp=drive_web ♫

✪ MV: https://www.youtube.com/watch?v=SYKU7DfEJT4

Crepic: manchestereveningnews

[Happy30thXIADAY‬] Chúng tôi vẫn đang cùng nhau trưởng thành

Hôm nay là sinh nhật của Kim Junsu, anh chàng ca sĩ của tôi.

Thật tình tôi không còn ở cái thời nhiệt tình chăm chăm theo từng bước đi của một người ở xa xôi như anh nữa rồi thế nhưng có những lúc tôi vẫn nhớ đến anh. Giống như hôm nay, tôi sẽ tìm kiếm một chút thông tin, sẽ dành ra thời gian “hơi dài một chút” để xem gần đây anh thế nào.

Sau mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy như chúng tôi vẫn đang tiếp tục cùng nhau trưởng thành.

Có những khi cuộc sống cắt bỏ thứ tôi cho là định mệnh. Có những khi cuộc sống chọn thứ tôi tin tưởng nhất để phá vỡ. Hay có những khi quá khứ bày cho tôi những lỗi lầm không sửa được của chính mình, tương lai lại tự giấu chúng khỏi tôi.

Tôi từng thấy mình bị tổn thương, tôi từng thấy mình giận dữ, tôi từng thấy mình chênh vênh trước những thứ gọi là biến cố. Và tôi trói mình lại trong một cái kén. Tôi chờ đợi một thứ gì đó mà bản thân tôi không biết, tôi cứ mong mãi tới lúc tôi đủ tự tin để phá bỏ cái kén mà tôi tự cuốn mình vào. Nhưng tất cả những gì tôi làm là nằm im trong đó và trách cứ.

Tôi cũng từng thấy anh buồn đau, thấy anh giận dữ, thấy anh lạc lõng. Có lúc quan điểm của anh nằm sau màn che, có những lúc anh bồng bột khiến chính mình gặp điều không hay.

Sau này tôi vẫn thấy buồn thương xảy đến, vẫn có lúc tôi cục cằn với tất cả, đa phần thời gian tôi vẫn bơ vơ tìm hiểu bản thân và cố đặt bản thân vào đúng vị trí trong thế giới này. Thế nhưng dù chậm chạp, tôi đang đi. Tôi không nằm im vì tôi biết im mình trong chiếc kén thì tôi sẽ kết thúc đời mình là một con sâu.

Trong khi tôi cố gắng ruồng rẫy khỏi sự chây ỳ của bản thân, tôi cũng thấy anh đang trải qua hết lần này đến lần khác bị phủ nhận. Anh vẫn là một ca sĩ bị nhà đài từ chối, một ca sĩ không được lên truyền hình vì những tranh cãi trong quá khứ. Thế nhưng hết lần này đến lần khác, anh vẫn mạnh mẽ theo đuổi con đường âm nhạc của mình. Có người thích, có người không thích, anh vẫn luôn nỗ lực không ngừng nghỉ. Có thể con người anh không còn nằm trong khuôn khổ khiêm tốn như ngày xưa, nhưng tôi tin sự tự tin của anh, nỗ lực của anh, những thay đổi một ngày sẽ giúp anh hóa bướm.

Tôi biết quá khứ luôn có những điều khiến tôi hối tiếc nhưng cho dù có thế nào thì quá khứ vẫn là những nấc thang tôi đã bước qua, xây dựng nên con người tôi, cuộc đời tôi. Vẫn cứ hối tiếc, nhưng tôi cũng muốn trân trọng con người ngu ngốc trong quá khứ của tôi. Cho dù tôi vẫn chẳng biết phía trước tôi có gì, quá khứ ấy cũng đã góp phần nào giúp tôi vững tâm bước từng bước. Nhỏ nhưng vẫn là đi. Và tôi học cách để mình có thể cười khi đi con đường ấy chứ không chỉ là chờ đợi vào một thứ mơ hồ phía cuối con đường.

Còn anh nói với tôi rằng anh trân trọng quá khứ dù chúng có ra sao, có bao nuối tiếc trong đó đi chăng nữa, rằng anh cảm ơn quá khứ đã đệm bước để anh là anh của ngày hôm nay và đã giúp anh hiểu rõ, biết cảm ơn, biết yêu thương những gì quan trọng mà anh đang có.

Có lẽ chẳng ai có thể lý giải chúng ta của ngày hôm nay là kết quả của những điều gì. Nhưng, âm thầm thôi, có những thứ xa vời vẫn có thể tác động phần nào lên chúng ta. Trở thành động lực, hay niềm tin, hay tấm gương soi chính bản thân, hay nhiều thật nhiều thứ khác… Tôi cũng không thể phân rõ.

Chỉ đơn giản là tôi cảm thấy vui vì dù trông như chẳng liên quan nhưng chúng tôi vẫn đang dần trưởng thành cùng nhau, theo một cách có phần nào đó giống nhau.

Vậy nên anh cảm ơn chúng tôi, chúng tôi cảm ơn anh.

Nói thật thì sẽ có đôi lúc như lúc viết những dòng nay, tôi lại giống như đứa trẻ cách đây 5 năm, nhớ anh và các anh rất nhiều.

Chúc mừng sinh nhật, Kim Junsu.

p.s. Giới thiệu với mọi người lần lên truyền hình đầu tiền sau 6 năm rời khỏi công ty quản lý cũ của Kim JunSu. Clip được làm phụ đề tiếng Việt bởi các bạn bên Bảo Nguyên Sơn Trang Subteam

CCmzq8LUwAAusRt

Kim Junsu -EBS Space Sympathy

[Vietsub] Too painful, a love was not love

phimnet.net_the-classic_51ac00e4e7da641380

Nhạc Hàn với nhạc Việt có nhiều điểm giống nhau. Nếu chỉ bâng quơ nghe vài bài hát nhạc trẻ thông dụng với giai điệu bắt tai thì chẳng mấy khi tìm được lời ưng ý. Nhưng đôi khi, tình cờ nghe một bài nhạc cũ bỗng nhiên lại thấy đây mới trọn vẹn là “lời ca”.

Dạo gần đây tôi bỗng nhiên mải miết nghe nhạc thay cho việc ngủ. Nói nghe buồn cười chứ cũng hơi giống con nghiện lên cơn thèm thuốc. Thường thì một khi đã nằm lên giường, tôi chẳng kịp nghe hết một bài hát thì đã ngủ mất rồi. Thế mà dạo này, tôi phải nghe một vài tiếng rồi tiếc nuối tắt nhạc đi để đi ngủ cho kịp hôm sau dậy sớm đi làm. Cũng nhờ vậy mà thật tình cơ tôi biết đến bài hát: “Too painful, a love was not love”. Tôi nghe bản của Xia Junsu hát theo phong cách ballad và vần nhịp của bài đã thôi thúc tôi tìm đọc lời bài hát này. Thú thật là tôi thậm chí chưa nghe hết bài mà đã vội vàng đi tìm lời rồi. Nguyên nhân cụ thể thì chẳng có, hoặc không thì cứ tạm coi như đây là điều kỳ diệu (hoặc kỳ lạ) của ngôn từ đi vậy. Và sau cùng thì tôi kiên quyết phải dịch bài này.

Lan man một chút về chuyện dịch. Dịch nhạc không dễ, đặc biệt là đối với tiếng Việt. Tiếng của mình có nhiều dấu và mỗi dấu mang một âm điệu khác nhau trong khi mỗi từ trong lời bài hát lại ứng với một nốt nhạc khác nhau. Nếu chỉ chú trọng dịch nghĩa thì đôi khi chẳng may dịch một câu cao vút bằng toàn những thành huyền hoặc những âm trầm sâu lắng bằng cả câu toàn thanh ngang thì rất khó để bản dịch đi vào lòng người. Nhưng nếu chỉ chú trọng để đúng thanh âm thì đôi khi lại khiến lời dịch không sát lời thực. Tôi cho là dịch nhạc vừa dễ đọc, vừa bày được vần điệu của bài hát, vừa không quá phóng tay rõ ràng là việc khó. Tôi chẳng cách nào làm cho tròn được, chỉ cố gắng để có ai xem sẽ phần nào cảm nhận được cái hay của bài này.

Too painful, a love was not a love bản gốc là một bài ca mang giai điệu mộc mạc, chân thực mà chứa đừng đầy những tâm tình buồn đau khi người đàn ông phải để người phụ nữ anh ta yêu lời xa mình. Tình yêu của họ có lẽ còn một câu chuyện dài phía sau, và họ đã chia tay khi đau khổ khiến mối tình ấy không còn là tình yêu nữa. Lời ca là thơ, hát lên mà hình ảnh thơ cứ quẩn quanh bên khán giả.

Bản gốc của ca sĩ Kim Kwang Seok có kèm phụ đề tiếng Việt:

hqdefault.jpg
Online: Youtube
Download: MediaFire.

Một phiên bản khác, phiên bản nhạc kịch do Xia Junsu thể hiện:

maxresdefault (2).jpg

Online: Youtube

Download: MediaFire

Rất tiếc là một bản chất lượng thấp do file cũ rồi còn một bản chất lượng chưa phải tốt so với bây giờ.

p.s. Lá chỉ dịch thôi chứ khoản sub thì không giỏi lắm nên sub đơn giản hết sức có thể thôi ạ.

[Review] Album FM302 – Lee Hong Gi – không chỉ là FT Island, không chỉ là rock, không chỉ là ballad.

Lâu lắm tôi không viết gì và tôi đã rất phân vân giữa việc review cuốn truyện Pollyanna hay viết vài dòng cho album mà tôi đã nghe suốt cả ngày hôm nay. Tôi chẳng quen với việc bàn luận về âm nhạc. Nếu với công việc viết lách, tôi là một kẻ ngoài nghề thì đối với âm nhạc tôi lại hơi giống kẻ mù chữ. Nhưng thôi thì cứ sắn tay áo lên làm việc mình thích. Xin phép giới thiệu với mọi người một album vừa ra mắt mấy ngày qua: FM302 của Lee Hong Gi.

Lee Hong Gi là giọng ca của ban nhạc Hàn quốc FT Island. Ra mắt từ khi còn rất trẻ, dù việc FT Island chủ yếu chơi những bản rock ballad không đòi hỏi kỹ năng phức tạp nhưng những bài hát rock nhẹ nhàng về tình yêu mà họ chơi là gu của nhà sản xuất đồng thời cũng là gu của đại bộ phận người nghe nhạc, đặc biệt là giới trẻ. Album đầu tay Cheerful Sensibility của FT Island bao gồm 13 bài với bài chủ đề Love Sick đã từng làm mưa làm gió trên thị trường âm nhạc vào năm ra mắt. 17 tuổi, Lee Hong Gi khi mới ra mắt đã được ca ngợi bởi giọng hát mạnh mẽ, giàu cảm xúc, một giọng ca có thể truyền tải hoàn toàn cảm xúc của những nỗi buồn khổ bởi đánh mất tình yêu trong Love Sick. Những năm 2007 – 2008, Lee Hong Gi cũng như FT Island khá nổi tiếng. Độ nổi tiếng này tiếp tục được duy trì bởi những hits khác như Heaven, bad woman…

Tuy nhiên, sau gần 9 năm hoạt động với rất nhiều lần Nhật tiến, dần dần FT Island đã không còn nghe lời những người quản lý và xác định được gu âm nhạc của chính mình, họ hướng về những thể loại rock mạnh mẽ hơn, với những nhịp điệu dồn dập, phức tạp, đậm chất rock hơn.  Điển hình là album “I will” với bài hát chủ đề “Pray”. Lúc này là lúc âm nhạc của họ rời xa hẳn gu của số đông và hướng về cái chất của chính mình. Họ được chơi thứ âm nhạc thuộc về mình nhưng đổi lại là độ phổ biến của họ dần dần không theo kịp những band hay nhóm nhạc ra mắt sau đó.

Nói cách khác, vào thời điểm hiện tại, FT Island hay Lee Hong Gi không phải cái tên thực sự được chú tâm. Tuy nhiên, album solo đầu tay của Hong Gi lại là một album tôi rất muốn giới thiệu cho mọi người, đặc biệt là các bạn trẻ tuổi. Nếu các bạn chưa từng biết đến Hong Gi thì hãy thử nghe một lần, nghe thử một trong những giọng hát được cả giới chuyên môn và công chúng công nhận. Nếu các bạn đã quen thuộc với giọng ca này trên nền trống, piano, bass và guitar thì hãy thử đón nhận một vài sự khác biệt đầy thú vị khi có sự tham gia của nhạc điện tử.

Lee Hong Gi là hát chính của band nhạc FT Island, cho dù không đi solo thì trong FT Island, đa phần công chúng không phải fan đều chỉ biết đến Hong Gi. Có không ít người coi FT Island là band “Lee Hong Gi và những người bạn”. Vậy nên có người trước khi nghe album đã đặt cậu hỏi cho lý do Hong Gi solo thay vì 1 album mới của cả nhóm? Cả nhân tôi cũng từng có chút thắc mắc như vậy. Tuy nhiên hãy đọc lời nhắn đến Hong Gi của JaeJin – thành viên chơi bass của FT Island: “Anh phải đạt vị trí số 1. Mặc dù album này không phải gu của em nhưng mà cố lên nhé!!”. Vậy đấy, có thể thấy rất rõ ràng rằng album FM302 không phải phiên bản nhạc FT Island của riêng Lee Hong Gi mà là một điều mới lạ được gửi gắm tới khán thính giả.

Bài hát mở đầu album là “Lets seize the day”. Lần đầu tiên chúng ta nghe thấy giọng của Hong Gi trên nền nhạc điện tử và được auto-tune khá nhiều. Thường thì tôi rất không khoái auto-tune. Chúng làm biến chất giọng, khiến giọng không hay nghe như hay và giọng hay thì nghe như tầm thường. Theo như tôi nhớ, auto-tune nổi lên trên thị trường âm nhạc Hàn Quốc cách đây ít nhất 5 năm và vẫn thường được sử dụng cho đến bây giờ. Hơi tệ một chút bởi có vẻ như Lets seize the day đã chỉnh giọng khá triệt để và người nghe sẽ chẳng thể nào để ý đến giọng ca của anh chàng ca sĩ mà chỉ chú tâm vào giai điệu, nhịp điệu. Tuy nhiên chất nhạc và nhịp điệu hiện đại vừa mang chút gì đó hơi hướm nhạc Âu những năm 80 lại rất bắt tai, khiến tôi nghe đi nghe lại và phát hiện ra một điều kỳ lạ rằng mình có thể thích một bài mà giọng ca sĩ bị điều chỉnh khá nhiều nhờ cách mix nhạc rất ổn này. “Hiện đại” hoàn toàn có thể trở thành một trong những từ khóa khi nói về FM302. Lại phải nói thêm, ban đầu khi Hong Gi nói rằng anh phải chuẩn bị solo trong 2 tháng thôi đã nghĩ công ty sẽ không bỏ nhiều công sức cho album này nhưng ngay bài mở đầu đã hoàn toàn đánh tan nghi ngờ ấy của tôi, họ đã đầu tư và thực sự chăm chút cho album, đặc biệt là phần nhạc nền.

lee-hong-ki

Sau Lets seize the day, giống như một sự bù đắp cho những người mong chờ nghe giọng ca thật sự của Lee Hong Gi, bài hát chủ đề – Insensible đã giúp Hong Gi phô diễn những gì mình có. Quen thuộc hơn, đây là một bản rock ballad với sự sắp xếp nhạc điệu thường gặp của rock ballad Hàn Quốc, đặc biệt không hề xa lạ với nhạc của FT Island: bắt đầu chậm rãi với tiếng piano, tiếp đến là giọng ca mượt mà với lối hát kể chuyện, sau đó nhịp điệu tăng lên tầng nhanh hơn và kết thúc với điệp khúc đầy mạnh mẽ, da diết như cắn xé tim gan và đi vào lòng người. Cao trào điệp khúc mang theo buồn đau này là mảng nhạc mà không ai có thể không công nhận rằng đó là mảng lợi thế của Hong Gi. Việc lựa chọn bài hát này làm bài chủ để có lẽ là chiêu thức an toàn của FNC – công ty quản lý và Hong Gi. Tuy tôi không tin tưởng vào độ nổi tiếng của FT Island nhưng nếu bài hát này trở thành hit thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Giải lao khỏi sự buồn thương vẫn thường xuất hiện với giọng hát Lee Hong Gi, “Kings for a day” là một bài hát chắc chắn sẽ được các bạn trẻ năng động yêu thích hơn nữa lại là bài hát nên mời hội nhóm cùng nghe. Thứ nổi bật không phải nhạc điện tử mà là tiếng trống, bass và guitar giống như của một band rock. Sự vui vẻ và không gian sáng lạn được mở ra khi phát Kings for a day giống như khi những người trẻ tuổi cùng nhau nhún nhảy theo những bản hits tươi sáng của one direction. (Tất nhiên đây là sự đồng điệu về cảm nhận của cá nhân tôi chứ không phải tôi muốn so sánh gì ha). Một bài hát vui vẻ từ cái tên trở đi, thậm chí đủ năng lượng để bạn phải nhảy nhót ầm ĩ trong nhà, phải vớ ngay người gần nhất để vui cùng mình.

Và ngay sau đó là tiếng nhạc điện tử hiện đại trong khi giọng ca sĩ không bị auto-tune nhiều với Be Your Doll. Nghe bài hát này lần đầu, tôi rạo rực một cách bất thường. Không chỉ vì không bị phản cảm bởi auto- tune mà còn vì sự sắp xếp các nốt nhạc với nhịp điệu nhanh, chắc, gọn; đặc biệt là đoạn nhạc đệm trước phần rap tạo nên cảm giác thú vị cùng đôi chút hưng phấn như khi bạn gặp một kẻ vui tính tới bất ngờ và hẳn nhiên trái tim trở nên rộn ràng. Hoặc giống như khi bạn gặp thần tượng và gã quay ra nhìn bạn cười tỏa nắng ấy. Thật sự hay, kích thích nhịp tim và cả chân tay nữa.

Đến với LOL (Loudness of love). Lại một lần nữa, kẻ mù dở âm nhạc như tôi không phân tách nổi điều gì đã kiến album này vừa hiện đại lại vừa có giai điệu của những thập kỉ cũ. Đây là bài hát tôi ít thích nhất trong album nhưng vẫn đủ cuốn hút để tôi nghe đi nghe lại. Nói cách khác, nếu trung thực với bản thân, tôi không có cách nào có thể phê bình bất cứ bài nào trong album này.

FM302 kết thúc với “In the rain”, một bản ballad kéo giai điệu chậm lại. Căn nhà hoàn hảo nhất dành cho bài hát này là một vị trí OST cho phim dài tập Hàn Quốc. Bài hát êm dịu nhất album, có giai điệu, có cao trào nhưng điệp khúc không bị kéo quá mạnh như Insensible. Sau khi nghe album vài lần, tôi có lướt qua một vài review và đọc bình luận ở một số trang nhạc online và họ nghĩ giống hệt như tôi vậy. In the rain dễ nghe nhưng hoàn toàn không nhạt nhẽo.

Kể lể một chút về bản thân tôi. Trong số các ca sĩ Hàn Quốc, giọng ca yêu thích của tôi là Xia Junsu. Tôi là fan của anh ấy. Tuy nhiên tôi chưa từng có ý định review album của Junsu vì không phải bài nào trong ấy tôi cũng thích, không phải bài nào tôi cũng có thể khen hay. Nhưng FM302 lại là một album mà khiến tôi không thể bỏ bài nào ra khỏi playlist. Tất cả đều có những điểm đặc trưng, mới lạ với những người đã biết Lee Hong Gi, giọng hát hay, âm nhạc thú vị, thu hút và làm người nghe hài lòng về chất lượng. Đánh giá chung của tôi dành cho album là rất cao, đủ cao để khiến tôi mong một ai đó đi qua đây, đọc được bài viết này và tìm nghe thử album. Thêm một người biết đến, tôi một mừng.

p.s: Nếu tôi có viết gì sai về chuyên môn thì các bạn sửa dùm nhé.

Link nghe full album online:
Youtube

Zing mp3

 [Cập nhật] 25/11/2015: Mình rất ủng hộ album này của Hongki thành ra việc cậu chàng quảng bá album trong tình trạng cổ họng không tốt làm mình thấy khá tiếc. Hi vọng 2 tuần sau sẽ khá hơn. Nhưng trước sự ngạc nhiên của nhiều thành phần bao gồm cả Lee Hongki, cậu chàng đã thắng no.1 trên The show.
https://www.youtube.com/watch?v=1ndVrdXtmuE

[Review] Birdman – Người chim (2014)

Bộ phim tôi yêu thích nhất năm 2014 đã dành được thắng lợi lớn tại Oscar lần thứ 87. Birdman đã đem về vinh quang của một “Phim hay nhất” với “Đạo diễn xuất sắc”, “Kịch bản gốc hay nhất” và “Quay phim đẹp nhất”.

MV5BODAzNDMxMzAxOV5BMl5BanBnXkFtZTgwMDMxMjA4MjE@._V1_SX640_SY720_

Kỳ lạ thay, tôi lại bắt đầu với 2015 bằng 2 bài viết về phim. Tôi không hay viết về phim vì kiến thức về phim ảnh của tôi không nhiều. Tôi là một khán giả đơn thuần tới mức chẳng liệt kê nổi tên 10 đạo diễn bất kỳ. Thế nhưng vì sự hân hoan và vui sướng tôi đương có, tôi có mong muốn được bộc lộ cái nhìn của mình.

Các bạn sẽ trông chờ gì ở một phim ngắn mang tên Birdman – Người chim? Từ sau Batman – Người dơi, có lẽ khán giả phim lẻ đã quá quen với lối hình dung tới một vị siêu anh hùng khi bắt gặp những tên tương tự. Thế nhưng đừng để cái tên “quê mùa câu khách” ấy đánh lừa bạn. Sẽ chẳng có hình ảnh một anh trai cool ngầu bay lượn như chim mang theo sức mạnh phi thường để giải cứu Nhà trắng hay Lầu năm góc đâu. Xin bạn đuổi biến bộ phim siêu nhân “trá hình” này khỏi màn hình nếu bạn muốn tìm một vài cảnh hành động gay cấn có kỹ xảo đẹp mắt cùng tính giải trí cao. Còn nếu bạn có hứng thú khi nghĩ tới những con người đi lạc trong hành trình đi tìm chỗ đứng cho mình giữa cuộc sống, xã hội cuồng quay và trong những nhu cầu, đam mê hỗn loạn mà đối lập của chính mình thì hãy nhấn nút play.

Câu chuyện đi theo bước chân Riggan Thomson, nhân vật chính của chúng ta. Người chim là vai diễn đưa Riggan Thomson lên đỉnh cao vinh quang, trở thành một ngôi sao sáng với muôn vàn người hâm mộ. Tuy nhiên vai diễn Người chim ấy đeo bám và ám vào cuộc đời ông như thể đấy là vai diễn duy nhất, bộ mặt duy nhất và đỉnh cao duy nhất ông có thể chạm tới. Ai cũng nghĩ vậy nhưng Riggan không muốn vậy. Mang trong mình một khao khát trở thành một diễn viên của nhà hát, của những vở kịch Broadway, Riggan đã miệt mài, say mê và dồn đổ tất cả để đạo diễn và diễn một vở kịch thực thụ. Tất cả ấy bao gồm toàn bộ gia tài, thời gian dành cho gia đình, hào quang từ những thước phim giải trí vẫn còn nhem nhúm sau hàng chục năm.

Những ý đồ phán xét về các phong cách diễn, về sự khác biệt giữa giải trí và nghệ thuật đã được báo chí nói tới nhiều rồi, tôi không tham gia bàn cãi thêm nữa. Trên khía cạnh đời sống, những gì tôi nhìn thấy ở đây là một người đàn ông đang chống chếnh lò dò từng bước tìm kiếm tương lai và tìm kiếm bản thân. Ông ta liều mình đánh đổi những gì mình có để tìm kiếm được thứ bản thân thật sự thuộc về. Nhưng trước những hoài nghi của xã hội, những áp lực từ vấn đề tài chính và mối quan hệ gia đình, ông ngày một hoang mang trước lựa chọn của mình và không xác định được chỗ đứng của bản thân. Ông ta sợ hãi trước hình dung mình đang dần trở lên vô hình, giống như một ô chữ trong trò chơi chiếc nón kì diệu mà mãi không được người chơi đoán ra. Nỗi ám ảnh về quá khứ cùng khao khát cho tương lai đối chọi nhau khiến Riggon như phân làm hai. Một Riggon là chính ông với những dự định đang rơi vào bê bối, một người vợ đã li dị, một đứa con hư… Một Riggon khác là Người chim, kẻ chinh phục được rất nhiều trái tim. Người chim luôn xuất hiện bên Riggon như tiếng nói của quá khứ, thuyết phục ông từ bỏ dự định của mình, tìm lại sự nổi tiếng và kim tiền xưa cũ. “Người chim” khiến Riggon bị ám ảnh rằng mình có siêu năng lực, và là một siêu nhân thực sự, khung cảnh tồi tàn ông đang sống không xứng đáng với cái danh “người chim” ông vốn là. Suy nghĩ và đam mê của Riggon đối chọi với quá khứ “Người chim” khiến ông choáng váng với cuộc đời.

birdman_ver16

Những mảnh đời xung quanh Riggon cũng là những kẻ lạc lõng. Riggon có một cô con gái đang trong quá trình cai nghiện, luôn có thái độ phản kháng xã hội. Một trong những diễn viên quan trọng nhất trong vở kịch của ông là một gã chỉ biết cách sống trên sân khấu chứ hoàn toàn đánh mất vị trí của mình trong đời sống thực. Bạn gái của gã, cũng là diễn viên của vở kịch là một cô gái luôn luôn tìm thấy bản thân nhỏ bé và tự ti cho rằng mơ ước trở thành diễn viên Broadway thực sự quá nặng nề…

Những con người ấy được đặt vào bối cảnh khi vở kịch sắp được công diễn, mọi áp lực căng tràn và các ánh nhìn soi mói đào sâu rồi tạo nên những vệt rãnh nứt toác trong tâm trí họ. Bọn họ dấn sâu hơn vào những hoang mang và đứng trước bờ vực đánh mất bản thân. Riggon gần như đã tự giết chính mình vì những sự mâu thuẫn trong chính con người mình.

Vở kịch mà Riggon chuyển thế có tên “What we talk about when we talk about love”, được dịch sang Tiêng Việt: “Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình.” Vở kịch này cùng các nhân vật trong phim cùng toàn bộ phim có một sự liên kết tầng tầng lớp lớp, chặt chẽ tới mức khó có thể bóc tách từng phần. Trong lời tựa dành cho tập truyện “Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình”, Hoài Thu viết “Giọng văn của Raymond Carver thể hiện trong tập truyện được gọi là “tỉnh rụi” bởi có vẻ như ông không can thiệp, bình luận gì về những tình tiết truyện, tính cách nhân vật hay những mối quan hệ chóng vánh, mệt mỏi giữa họ với nhau, mà cứ để bộ mặt xã hội Mỹ thời hậu công nghiệp tự thể hiện như vốn dĩ nó vẫn thế. Dù lối viết và cách dùng câu chữ hết sức đơn giản, những câu chuyện của Carver được ví như những bài thơ. Bạn không đọc mà như đang nghe ai đấy kể cho bạn chuyện của họ, để rồi khi bắt được đúng dòng cảm xúc, bạn có thể thấy hơi thở của mình… chựng lại”. Khán giả có thể coi đây chính là một phần nhận xét cho cái chất của phim Birdman. Dường như đạo diễn đã mang hơi thở và không gian truyện làm cái bao trùm để xây dựng nên toàn bộ phim. Chính là như vậy, cái chất đau đớn, âm u không đường lối của các nhân vật trong “What we talk about when we talk about love” cũng chính là con người của các diễn viên. Cả phim dường như chỉ bao gồm một cảnh quay liên tiếp, những cú lia máy cần sự sắp đặt chính xác và liên tục khiến người ta liên tượng tới cuộc sống khiến con người phải bước đi không ngừng nghỉ, không một cảnh cắt. Những góc quay thấm sâu chất nhân vật, đặc biệt là cảnh quay hành lang dài dặc thêm phần nghiêng ngả, u tối mà chẳng biết dẫn đến đâu. Đây có vẻ chính là lý do cho giải thưởng “Quay phim đẹp nhất” của Oscar năm nay. Hơn 100 phút của Birdman đem ta vào khung cảnh hỗn loạn như việc ta được rơi vào trong thế giới nội tâm của các nhân vật. Dù vậy, không một câu trả lời rõ ràng được nhắc tới. Chỉ có những tình tiết như những điểm sáng giúp ta tìm lối thoát cho những khúc mắc ấy. Ấy là khi ta biết mỗi con người dù có là một lão già rối bời, một tên khốn nạn không biết cách cư xử, một con nghiện chống đối, một nàng diễn viên nhạt nhòa thì họ vẫn có giá trị của riêng mình. Họ đang sống và không vô hình. Và con người thực sự trở thành anh hùng khi họ tìm được chính mình, bước qua được giới hạn của bản thân. Họ vẫn có thể tự do và mạnh mẽ giống một người hùng thật sự dù rằng những rạn nứt trong tâm hồn vẫn còn nguyên.

Lá.

[Review movie] Kingsman: The Secret Service – Mật vụ Kingsman (2015)

Trước hết, năm mới đã dạo được vài bước chân rồi. Chúc mọi người đón một năm an lành cùng thật nhiều may mắn.

Còn để “khai wordpress”, tạo một chút khác biệt, tôi xin phép giới thiệu đôi lời về một trong những bộ phim hành động hay nhất tôi được xem trong một năm trở lại đây: Mật vụ Kingsman.

Nói tới gu phim, tôi không hay khoái mấy phim hành động. Không thiếu lần trước khi phim bắt đầu tôi đã đoán được nội dung chính và khi bước ra khỏi phòng chiếu đã quên ngay những tình tiết cụ thể. Những gì còn đọng lại trong đầu tôi trong những lần như vậy là hiệu ứng, kỹ xảo và trang phục.

Vậy Mật vụ Kingsman có gì đặc biệt khiến tôi phải háo hức giới thiệu cho mọi người ngay từ đầu năm? Trước tiên. nếu bạn từng xem trailer chính thức của phim, tôi xin khẳng định đây là trailer mà không tôn vinh được mấy điểm đẹp của phim (hay nói cách khác, cái trailer của phim này là trailer khá là cùi).

Chuyện một tay mật vụ kỳ cựu hướng dẫn một cậu trẻ lông bông, ngang bướng, xốc nổi nhưng đầy tiềm năng thì có gì lạ? Kiểu gì thì gì cậu ta cũng sẽ trở thành một mật vụ cừ khôi sau khi được trui rèn. Và hẳn nhiên cậu ta sẽ vấp phải một số sai lầm trong khâu huấn luyện, một trong số đó sẽ là vì cậu có trái tim thuần khiết hoặc bản tính lương thiện gì đó. Bên cạnh đó, một “nàng” nào đó sẽ xuất hiện và trở thành hoặc công chúa, nàng thơ hoặc đồng đội sát cánh cùng anh chàng. Kết phim, người hùng nhân vật chính của chúng ta sau khi rơi vào tình trạng suýt chết, gần như đã nắm chắc phần thua sẽ chiến thắng bè lũ phản diện mà có ý định khủng bố trục lợi cá nhân, đánh bom Nhà Trắng hay tiêu diệt Trái Đất gì gì đó…

poster1

Đây là mô típ thường gặp, và quả thật Mật vụ Kingsman cũng không nằm ngoại lệ. Nhưng tài tình thay, đồng thời, lối dẫn phim đã luồn lách khéo léo khỏi những bước chân nhàm chán của hàng bao nhiêu phim hành động xêm xêm nhau khác. Trong khi những phim hành động khác tránh xa những tình tiết “cổ điển” thì phục trang, đạo cụ và những cuộc hội thoại thống minh của Mật vụ Kingsman đều đậm chất cổ điển Anh. Và thật tình tôi rất ưng ý về sự lịch lãm của tổ chức quý tộc này. Tuy rằng có nhiều nhận xét cho thấy những điểm tương đồng giữa Điệp viên 007 và Mật vụ Kingsman nhưng bộ phim vẫn kết hợp mới và cũ một cách gọn gẽ và mới mẻ. Các tình tiết được xây dựng gọn gàng và hài hước vô cùng. Gu hài hước sắc nét mà không nặng nề lại đầy sáng tạo đáng để cho 9/10 điểm. Cả rạp cứ cười suốt. Thêm vào đó từng diễn viên trong phim đều nắm trọn và thể hiện thành công nhân vật của mình: Một người chưa từng diễn phim hành động (Colin Firth) chơi ngay một vai đại mật vụ kỹ năng siêu phàm (Harry), một ông chú thường được biết đến với hình tượng chính trực đứng đắn (Samuel L. Jackson) giờ lại biến thành một tay phản diện gợi đòn, gợi cười (Mr.Valentine) và một cậu trai tân binh (Taron Egerton) hoàn thành không một chút gợn vai chính Eggsy. Khả năng diễn xuất thật sự đáng ghi nhận.

Tôi nghĩ đạo diễn Matthew Vaughn đã nắm bắt đúng những thứ độc giả khoái khi ra rạp: tận hưởng một bộ phim có tính giải trí cao – một bộ phim hành động có chút máu me cho kịch tính, những tình tiết lạ lẫm, những câu thoại thú vị và gu hài hước đặc sắc khiến người ta được cười, cười sao cho sảng khoái.

Vì phim vẫn đang chiếu rạp nên tôi không muốn để lộ tình tiết nên chỉ ngắn gọn vầy thôi. Tóm lại là hãy đi xem các bạn ạ, Mật vụ Kingsman đáng xem và hợp với những ngày đầu năm hơn 50 sắc thái (bị cắt rất nhiều) đang được quảng bá rầm rộ và được dân tình tò mò kéo nhau đi xem đó.

Thân,

Lá.