[Review] Cửa tiệm thời gian – Lee Na Young

Sau khi đọc cuốn “Cửa tiệm thời gian” của Lee Na Young thì tôi quay lại với mục review sách thiếu nhi đây. Thông thường tháng nào tôi cũng đọc ít nhất một cuốn sách thiếu nhi nhừng suốt thời gian vừa qua, đây là quyển duy nhất tôi muốn viết về.

23605181076_6ddd551bf0.jpg

Tác giả: Lee Na Young
Minh họa: Yoo Jeong Joo
Dịch giả: Nguyễn Tú Uyên
Nhà xuất bản: Hội  nhà văn
Ngày phát hành: 09-12-2015

Đây cũng là lần đầu tiên tôi mang một cuốn truyện thiếu nhi Hàn quốc về nhà.

Hàn Quốc cũng giống như Việt Nam mình ở chỗ việc học của những đứa bé trở thành vẫn đề hệ trọng, rắc rối lớn nhất của các bậc phụ huynh. Cứ ra đường mà xem, những đứa trẻ bé xíu vác một cái ba lô to đùng hoặc kéo theo một chiếc vali con đựng toàn sách vở. Nếu anh làm công chức nhà nước, sáng cắp ô đi, tối cắp ô về thì một ngày anh có 8 tiếng  bận rộn. Còn với trẻ con ngày nay, sau  một ngày học hành ở trường sẽ là những lớp học thêm ở nhà cô, ở trung tâm và cả  một núi bài tập về nhà. Những đứa trẻ học tiểu học có thể phải thức tới 11 giờ để không bị tụt lùi so với các bạn. Đôi khi nhìn vào, chúng ta thấy chúng chẳng khác nào một sản phẩm dở dang trên dây chuyền sản xuất những đứa trẻ tài giỏi. Cha mẹ, thầy cô, xã hội mong chúng trở thành thiên tài, thành những đứa trẻ với khối lượng kiến thức của một người trưởng thành. Chúng đang phải guồng chân chạy như vậy đấy.

Lee Na Young đã chọn một đứa bé  trong số chúng để bắt đầu câu chuyện của mình: Yoon Ah. Yoon Ah là  một cô bé học lớp 4. Cô bé chăm chỉ, yêu thương gia đình và học hành giỏi giang. Với cô bé, không việc gì có thể quan trọng bằng việc xếp hạng 1 trên lớp (và trường). Bố Yoon ah đã mất. Mẹ cô bé là người phụ nữ đặt việc con mình học giỏi lên hàng đầu.  Cô bé sẽ bị quát mắng nếu đi học thêm muộn, bị càm ràm nếu không đạt kết quả học tập như mong đời. Bà xếp cho Yoonah một thời khóa biểu kín mít, làm việc quần quật để chi trả cho thời khóa biểu ấy. Vậy là tưởng chừng Yoon ah sống chỉ để học, mẹ sống chỉ để nuôi Yoon Ah học. Một đứa bé học lớp 4 gần như không có thời gian để chơi đùa với bạn bè như Yoon ah đã thấy mình thiếu thốn thời gian vô cùng. Đấy cũng là lý do cô bé quyết định dung những ký ức hạnh phúc của  mình đẻ mua thêm thời gian.

Câu chuyện đem một bàn cân ra trước mắt chúng ta. Một bên là dành thời gian để hạnh phúc, một bên là dành thời gian để tương lai trở thành người tài giỏi. Cứ lấy thêm 10 phút quý báu, Yoon Ah lại quên mất một điều hạnh phúc cô bé từng trải qua. Những cái 10 phút bỏ hạnh phúc ra mua đã giúp cố bé đạt được một phần những gì mình và mẹ mong muốn: một thứ hạng thật cao. Thế nhưng những hạnh phúc bị xóa đi đã khiến đứa bé của chúng ta dần dần cảm thấy xa lạ, cứng ngắc với tình cảm xung quanh và náo loạn khi không biết mình là ai và mình đang làm gì. Nghĩa là cô bé đã đơ ra với “cuộc sống” thật sự.

Giả như không có cửa tiệm thời gian, không có ai bán cho cô bé thời gian thì biết đâu một lúc nào đấy, chính mẹ của Yoon ah, chính xã hội hiện đại sẽ ép đứa nhỏ dung hết 24 giờ/ ngày để học, học và học. Biết đâu một lúc nào đấy, Yoon Ah hay những cô cậu bé khác sẽ chẳng còn có thời gian để tạo nên những kỉ niệm hạnh phúc. Biết  đâu, vì một tương lai xa xôi mà chúng ta cho là tốt đẹp, chúng ta cướp hết hạnh phúc thật sự của những đứa trẻ ấy?

“Cửa tiệm thời gian” sẽ nhắc nhở cho những ai lỡ quên: hãy để những đứa trẻ của chúng ta được hạnh phúc. Mỗi người các em, các con đều không giống nhau. Chúng cũng giống người lớn, đâu thể luôn giỏi nhất ở mọi mặt, đâu thể thích thứ người khác bắt chúng thích. Tất nhiên không thể không học, nhưng thay vì dồn ép chúng vào những cái khung chật hẹp, hãy lắng nghe những mầm non ấy để biết chúng thích gì, chúng muốn gì và chúng có khả năng gì trước đã. Chẳng phải người lớn còn  phải mệt mỏi với xã hội cuồng quay này sao? Sao chúng ta có thể bắt những đứa bé nín thở cùng mình được? Chúng ta nên giúp chúng có thêm những quãng thời gian hạnh phúc thật sự mới phải.

Nội dung truyện thật sự rất đáng giá trong thời đại này. Tuy nhiên bên cạnh đó, tôi vẫn không thể không đưa ra một lời phê bình. Truyện được viết ở ngôi xưng thứ nhất và chính ngôi xưng này đã khiến tôi đánh giá quyển sách thấp hơn rất nhiều so với nội dung nó mang lại. Tôi không biết do tác giả hay dịch giả nhưng lời kể và cách dung từ của cô bé Yoon Ah quá già và đau đớn, không giống một đứa rẻ học lớp 4 chút nào. Cứ tưởng tượng một đứa bé nói với bạn những câu như : “Tiếng cười của Mi Ra như ghim vào tim tôi. Nhưng so với việc bị MiRa ghét thì câu “không quan tâm” của Soo Young nghe còn cay đắng hơn”; “tôi lại không nuốt trôi cơm; hay rất nhiều từ ngữ như “bất an”; “dằn lòng”…mà xem. Tất nhiên, tôi là một kẻ khó tính khó chiều trước văn học thiếu nhi nhưng tôi không hi vọng rằng có người sẽ cho rằng như thế là bình thường. Dù cho xã hội Hàn Quốc có khiến trẻ em vất vả, căng thẳng và già trước tuổi đến đâu thì cũng khó có đứa bé nào lại đi miêu tả mọi việc xung quanh như vậy. Những từ này vốn dùng cho người trưởng thành. Cách hành văn khiến tôi hoàn toàn không hài lòng. Cá nhân tôi cảm thấy như nhai phải sạn trong lúc đọc vậy.

Nhưng dù phê bình thì phê bình vậy, tôi vẫn cho đây là một cuốn sách đáng đọc. Các bạn nhỏ nên đọc, phụ huynh của các bạn cũng nên đọc thử xem sao.

– Lá –

Advertisements

[Review] Chú bé mang pyjama sọc – John Boyne

Tên truyện: Chú bé mang pyjama sọc (The Boy in the Striped Pyjamas)
Tác gỉa: John Boyne
Dịch giả: Lê Nguyễn Lê
NXB: Nhã Nam & Hội Nhà Văn
Năm XB: 2011

chubemangpyjamasoc

“Rất khó miêu tả câu chuyện về Chú bé mang pyjama sọc này. Thường thì chúng tôi vẫn tiết lộ vài chi tiết về cuốn sách trên bìa, nhưng trong trường hợp này chúng tôi nghĩ làm như vậy sẽ làm hỏng cảm giác đọc của bạn. Chúng tôi nghĩ điều quan trọng là bạn nên đọc mà không biết trước nó kể về điều gì. Nếu bạn định bắt đầu đọc cuốn sách thật, bạn sẽ cùng được trải qua một hành trình với một cậu bé chín tuổi tên là Bruno (dù đây không hẳn là sách cho trẻ chín tuổi)….
Ấy là phần đầu lời tựa ở trang bìa sau của cuốn Chú bé mang pyjama sọc của John Boyne. Sau khi đọc hết hơn 200 trang truyện, tôi biết rằng lời tựa này dành riêng cho cuốn sách và chỉ có cuốn sách mới có thể khiến người ta viết nên lời tựa như vậy.
Vẫn biết chiến tranh là thương đau. Thương đau ấy vẫn thường được viết qua tiếng khóc dai dẳng của cả một thế hệ, qua những mất mát dằng xé vụn nát con người, qua xác chết chất đầy cho máu chảy thành sông… Chúng khiến lòng người run rẩy vì kinh sợ cùng xót xa.
Nhưng không có máu xương phủ màu âm u như vậy, John Boyne đã thả vào cuộc thế chiến tàn độc một tâm hồn ngây thơ hay nói đúng hơn, ông để sự vô tư, trong sáng của cậu bé Bruno 9 tuổi đưa lối nhìn một góc đầy hãi hùng của thế chiến thứ II: Trại tập trung Auschwitz, trại tập trung lớn nhất của Đức Quốc Xã được đặt tại Ba Lan, cũng là lò giết người hàng loạt giết 90% số người Do Thái của hầu hết các nước Châu Âu vào những năm 40.
Bruno, cậu nhóc 9 tuổi nhỏ nhắt có một người cha cao lớn, uy nghiêm làm lính. May mắn thay cho người cha và buồn bã thay cho đứa bé, vì một sự thăng chức mà cả gia đình đã phải rời khỏi ngôi nhà khang trang ở Berlin tuyệt diệu tới một không gian vừa chật hẹp tại Ba Lan, vừa là nơi giống chốn lui tới của những người lính hơn là nhà riêng của gia đình 4 người: bố, mẹ, chị gái Gretel và Bruno. Từ khi cha cậu được gọi là “Ngài Chỉ huy”, cả Bruno và Gretel đều rơi vào cô độc vì xung quanh chẳng có lấy một đứa trẻ cùng chơi. Nếu có bóng dáng trẻ con thì chắc chắn đó là những đứa nhóc mặc một bộ pyjama sọc trắng xám và đội cái mũ màu y vậy, cả ngày lầm lũi trong dãy trại được ngăn cách bởi những hàng rào thép gai cao ngất.
Bruno cô đơn thường quan sát những người mặc pyjama này qua khung cửa sổ. Đửa trẻ ngây ngô ấy không hiểu sao những người trong ấy cứ cúi đầu như chơi trận giả. Đứa bé ấy càng không thể nhận ra những lần có người mặc pyjama ngã xuống trước một người lính là những thời khắc một sinh mệnh ra đi trước sự tàn baọ lạnh ngắt của tư tưởng phân biệt giống nòi. Nó chỉ muốn đến gần họ hơn, bởi họ là người, bởi trong số họ có những đứa trẻ, còn nó thì cần một người bạn chơi cùng.
Và một ngày, ở phía đối diện của hàng rào thép gai, Bruno đã tìm được người bạn duy nhất của cậu ở khu nhà mới: Shmuel. Bruno chẳng phân biệt được cậu bạn người Do Thái không giống mình ở điểm nào. Nó còn chẳng mường tượng nổi nếu Shmuel là người Do Thái thì nó được gọi là người gì? Nó chỉ biết Shmuel là bạn. “Bạn thân nhất”- sau này Bruno đã phải khẳng định vậy.
Việc Bruno và Shmuel có cùng ngày tháng năm sinh, nhỏ nhắt như nhau khiến chính chúng cũng có lúc nghĩ rằng hai đứa thật giống một cặp sinh đôi. Nếu vào thời đại này, chúng ta sẽ mỉm cười khi thấy chúng bên nhau. Nhưng trông thấy hai đứa trẻ dường như sinh đôi bị ngăn cách hàng rào thép gai cao chọc nát trời vào những ngày tháng cũ ấy lại khiến lòng ta âm thầm chua xót. Hai sinh linh. Một sống trên đời với tâm hồn trong vắt, nguyên vẹn và lấp lánh. Một vẫn ngây thơ nhưng tâm hồn em trở nên méo mó và run rẩy khi bị mài mòn bởi một chế độ của quỷ dữ. Hai đứa trẻ cùng trò chuyện khiến ta nhận ra người với người vốn gần nhau tới thế. Các em biết gần nhau hơn trong khi những người lớn đạo mạo và vốn đáng coi trọng lại đi tôn vinh việc dày xéo đồng loại. Sự đơn thuần của các em khiến cái sai trái của chiến tranh hiện rõ mồn một như vết mực loang trên tờ giấy trắng. Chẳng phải tình thương mới thật tự nhiên, tự nhiên hơn bất kỳ tiếng súng nào sao?
Đi cùng Bruno, ta còn thấy những cuộc đời khác và phần nào khóc nhìn khác của những nhân vật trong truyện. Ấy là hình ảnh một ông bác sĩ tốt bụng bị cuộc chiến cướp mất nghề, cướp luôn cả danh dự của tuổi tác và nghề nghiệp cao quý; hình ảnh một cô hầu gái luôn biết ơn, quý trọng ông chủ đã đau đớn và chịu dằng xé bởi những hành động đầy tội ác của con người ấy, hình ảnh những gia đình tan vỡ vì súng đạn và vì cả thứ khiến súng đạn nổ ra: trận đấu của tư tưởng chiến tranh và hòa bình….
Cứ vậy, qua hầu hết các chương truyện, John Boyne từng bước dẫn lối người đọc như một nghệ sĩ piano lướt nhẹ nhàng qua các phím đàn. Cho đến khi sự ngu dốt của chiến tranh vốn được tiếp cận êm đềm bỗng nhiên được John Boyne mở bung ra ở những chương cuối. Như dội một gáo nước lạnh vào mặt Người Chỉ Huy, cũng là dội một gáo cay đắng vào lòng người đọc. Đột ngột, hết sức đột ngột, ta thấm thía rằng với những bộ óc chỉ huy, cái chết trong chiến tranh nghiễm nhiên và nhẹ bẫng như một cọng lông nhưng từng sinh mệnh vô tội ra đi đem theo mất mát lớn tới nhường nào. Nó đục thủng những lỗ lớn trong trái tim người ở lại, để lại máu rỉ ra và những khoảng không đớn đau rỗng tuếch. Cùng lúc đó, những người cướp đi sinh mạng ấy cũng bán đi hết những phần thương yêu, phần nhân văn trong tim để đổi về cho mình vinh quang giả dối và một trái tim rỗng tuếch.
Và truyện kết lại ở đó, mà có lẽ là hoàn hảo trong giới hạn chính nó đặt ra, khiến người đọc bẫng đi, rồi mải miết theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình. Xin trích lại những dòng kết thế này:
“Và đó là kết thúc câu chuyện về Bruno và gia đình cậu. Dĩ nhiên toàn bộ chuyện này xảy ra cách đây rất lâu rồi và chẳng có chuyện gì giống như thế còn có thể lại xảy ra nữa.
Trong ngày tháng và thời đại này thì không.” 
Với cả nhân tôi, khi đặt cuốn sách xuống, tôi không rơi nước mắt, suy nghĩ lớn nhất trong tôi là suy nghĩ về ý thức trách nhiệm của con người để quá khứ xa xôi ấy không lặp lại, để không ai phải đau đơn đến thế, không ai phải ân hận đến thế. Và tôi cảm thấy được an ủi một cách tuyệt vời bởi những suy nghĩ quyển sách có thể đem lại cho người đọc.
TB: Cuối cùng, chỉ là nói thêm: cuốn sách được Nhã Nam phân là Văn học thiếu nhi, tiểu thuyết, Ailen. Nói cuốn sách này dành cho thiếu nhi thì không đúng, tôi cho rằng đây là cuốn sách có viết về thiếu nhi nhưng để kể câu chuyện của người lớn. Các bạn nhỏ hoàn toàn có thể đọc quyển sách này (không hề có cảnh bạo lức hay mau me, súng đạn nào), nhưng để các bạn thâm thía câu chuyện thì có phần quá sức. Vậy thì, nếu bạn nhỏ nào có đọc truyện này, tôi khuyên là nên để các bạn đọc lại khi đã lớn hơn.

[Review] Chiếc kèn của thiên nga – E.B. White

Tác giả: E.B. White
Dịch giả: Nguyễn Nguyệt Cầm
NXB: Kim Đồng
291 trang 10.5×17 cm
Năm XB: 2003
Giá bìa: 10.000 VNĐ 51z27jA9lBL
Một quyển truyện khá nổi tiếng trên thế giới với độ dày 291 trang chỉ có 10 ngàn? Đơn giản vì quyển này xuất bản năm 2003, cách đây hơn 10 năm và hiện giờ phiên bản này không còn lưu hành trên thị trường nữa rồi. Tuy nhiên các bạn có thể mua bản của NXB Lao Động với giá 25.000 đồng. Do bản của Kim Đồng là bản duy nhất mình đọc nên bắt buộc phải review dựa trên đúng bản này, chủ yếu để hạn chế những nhận xét không chuẩn do sự khác biệt giữa các bản dịch.
 Đây là một trong những truyện thiếu nhi tôi nhớ và thích nhất khi còn nhỏ. Đứa nhỏ năm ấy sẽ giới thiệu với bạn “Chiếc kèn của thiên nga” là một câu truyện vừa kịch tính vừa cảm động và ý nghĩa. Trước khi đọc lại cuốn sách, tôi rất tò mò liệu mình có còn bao nhiêu phần của đứa trẻ mười năm trước. Và cuốn sách nhỏ sờn gáy với bìa sách nhăn nhúm ấy không làm mình thất vọng. Quả thật đáng đọc.
Có người bạn của tôi cho rằng tôi là một kẻ chăm chăm tôn vinh sự trong sáng, ngây thơ của câu chữ trong truyện thiếu nhi. Nhưng không, hoàn toàn không phải vậy. Tôi muốn ngôn từ trong sáng còn màu sắc của chúng có thể là ngây thơ, có thể là trầm lắng, có thể sắc bén… Miễn rằng chúng đủ độ và không phải thuốc độc cho lối dùng từ của lũ trẻ. Tôi chỉ không thích những ngây thơ nửa vời, nó khiến quyển truyện giống một bà thím đeo ba lô hồng, buộc tóc hai bên, cười nụ cười đầy nếp nhăn và nũng nịu với mẹ: “Con muốn ăn kẹo cơ!”. Chiếc kèn của thiên nga là một câu truyện hoàn toàn không có những dòng dẫn ngây ngô, thay vào đấy là cách mô tả giàu sức sống và mang màu rừng lá mà tôi chẳng tiếc lời khen ngợi. Khác với nhiều cách viết truyện thiếu nhi khác, cách miêu tả của E.B. White không đơn thuần là kể lại chúng thổi hơi thở vào khung cảnh:
“Nhưng rồi một ngày, sự thay đổi đã đến với khu rừng và vùng hồ. Không khí ấm áp, nhẹ nhàng và êm ái thổi qua cây lá. Băng giá xốp trong đềm giờ bắt đầu tan ra. Những hố băng xuất hiện. Mọi sinh vật sống ở vùng hồ và khu rừng vui sướng cảm nhận sự ấm áp. Chúng nghe và cảm thấy được hơi thở của mùa xuân, chúng xôn xao trước cuộc sống và niềm hy vọng mới. Trong không gian có một thứ mùi vị mới, dễ chịu, mùi của đất thức dậy sau một giấc ngủ dài.”
Cổ điển không có nghĩa là cũ, dù là cách nhân cách hóa này quen thuộc vô cùng với chúng ta nhưng có vẻ như với Chiếc kèn của thiên nga sẽ chẳng làm chúng ta ngán ngẩm bao giờ. Khi tôi đọc, tôi không chỉ tưởng tượng mà tôi cảm nhận được sức sống của rừng, nghe thấy tiếng êm ái của mùa xuân còn mùi thiên nhiên từ sách cứ thoảng qua mũi. Tôi thấy hứng khởi với suy nghĩ, những người bạn nhỏ sẽ thưởng thức một tác phẩm như gặp một giáo viên dạy văn mẫu mực nhất.
Cái hay, cái sống động trong khung cảnh của “Chiếc kèn của thiên nga” không chỉ nằm ở ngòi bút của tác giả mà còn nằm ở hiểu biết cùng óc sáng tạo của ông.  Tôi bắt đầu xây dựng nên hình tượng một nhà động vật học E.B. White chứ không đơn thuần là một nhà văn ngay từ những chương đầu tiên. Cách ông nói về thế giới động vật, những tập tính, mối liên hệ giữa chúng với nhau cũng như giữa chúng và thế giới tự nhiên mượt mà và tự nhiên đến mức tôi ngờ rằng ông đã từng sống cùng chúng. Đừng nghĩ rằng đây là câu chuyện về một chút thiên nga nên bạn chỉ thấy những con thiên nga trong đó.
Ếch nhái vùi mình trong lớp bùng dưới đáy hồ biết rằng mùa xuân đã đến. Chim chích bông cũng biết và hoan hỉ (điều gì mà chẳng làm cho chích bông hoan hỉ). Cáo cái đang ngủ trong hang biết rằng nó sắp sửa có con. Mọi sính vật đều biết rằng một thời gian tốt đẹp hơn, dễ sống hơn đang đến gần, những ngày ấm áp hơn, những đêm thú vị hơn. Cây cối nhú chồi non, chồi non lớn dần lên. Từ phương nam chim bắt đầu bay tới. Một đôi vịt đáp xuống. Sáo cánh đỏ tìm vị trí làm tổ. Một chú sẻ nhỏ có cái cổ màu trắng bay đến và hót… 
Nhưng tất nhiên, không loài vật nào có thể chiếm được chỗ của thiên nga kèn trong câu truyện này. Ở đây, tác giả đã theo chân một đôi thiên nga kèn xinh đẹp. Sự xuất hiện đầu tiên của chúng không phải là màu lông trắng, cái cổ vươn dài hay đôi cánh dài, mà là tiếng “Ko-hoh, ko-hoh!”, âm thanh xao động như tiếng kèn trôm-pét. Âm thanh này dường như dần dần buộc lại điểm mấu chốt của câu truyện. Vợ chồng thiên nga tới hồ này vào mùa xuân để sẵn sàng chào đón những đứa con của họ. Phép nhân cách hóa hoàn hảo đã bộc lộ rõ nét tập tính xây tổ, kiếm thức ăn, ấp trứng, đẻ con của thiên nga kèn mà không hề khiến bạn đọc thấy cứng nhắc, nhàm chán. Ngược lại, hứng thú được khơi gợi lên bởi tính cách đối lập nhau của đôi thiên nga: một anh chồng ba hoa lắm mỏ và một cô vợ thực tế, giản dị.
Sau quá trình làm tổ, ấp trứng vất vả, năm chú thiên nga con đã ra đời. Ông bố ba hoa của chúng hãnh diện tới mức làm một bài diễn văn khiến bà vợ phát mệt. Tiếc thay, một trong số chúng, Louis, một con thiên nga kèn thực sự, lại bị câm! Louis là một cậu bé khỏe mạnh, dung cảm. Chú bay nhanh hơn hết thảy, nỗ lực hơn hết thảy. Thứ duy nhất Louis thiếu là âm thanh quyến rũ của một chú thiên nga, âm thanh mời gọi tình yêu và gây dựng gia đình.
Tiếp đó, dù câu chuyện được mô tả rất logic, chúng ta vẫn thấy thật thần kỳ khi chú thiên nga ấy, sau bao gian khó, đã tìm được tiếng nói của mình thông qua kèn Trôm-pét. Bố của Louis, một người lắm mồm và luôn buông những lời hoa mỹ cũng chính là ông bố thiên nga vĩ đại, đã đánh đổi danh dự của mình để ăn trộm một chiếc kèn trôm – pét làm tiếng nói cho đứa con nhỏ bé của mình.
Nói tới đây, tôi không thể không nhắc tới Sam Râu Xồm. Sam Râu xồm là một cậu nhóc với hai thứ vượt trột hơn so với bạn bè đồng trang lứa: thân hình và niềm đam mê khám phá thiên nhiên. Cậu say mê tìm tòi về các sinh vật sống, mở lòng với thế giới tự nhiên. Chính nhờ vậy mà trong một lần khám phá, cậu đã ngẫu nhiên cứu vợ chồng thiên nga kèn một phen suýt chết bởi một con cáo ranh ma. Và đối với Louis, cậu đã trở thành ân nhân, thành người bạn tốt nhất. Cậu giúp Louis được đi học chữ của loài người, giúp Louis tìm kiếm cơ hội để chơi trum- pét, để kiếm tiền hoàn lại món nợ “khổng lồ” từ phi vụ ăn trộm của bố thiên nga.
Hành trình trả nợ của Louis không thiếu gian nan. Cậu vật lộn giữa loài người để kiếm tiền, làm từ việc này tới việc khác để có đủ tiền trả cho cửa hàng Trôm- pét mặc dầu tất cả những gì cửa hàng ấy biết là một con thiên nga đã lao vào cửa hàng, ăn trộm một chiếc kèn và họ nào có nghĩ đến việc sẽ được hoàn lại số tiền cho chiếc kèn đấy. Nỗ lực của chú thiên nga Louis  có lúc nào đấy sẽ làm người đọc căng lên những khao khát cho chính bản thân mình.
Người ta thấy cậu thiên nga đáng ra cần bảo vệ màng chân của mình để có thể ngụp lặn kiếm ăn lại sẵn sàng hy sinh màng một bên chân để chơi kèn hay hơn. Sau một thời gian vất vả, Louis có những thứ cậu luôn mang theo: phấn và bảng để giao tiếp với loài người, kèn trôm-pét để giao tiếp với đồng loại cũng như kiếm tiền trả nợ, một tấm huân chương danh dự, một túi tiền ngày một đầy. Từng ấy thứ treo trên cổ khiến cậu thiên nga bay giỏi nhất trong đám anh em gặp khó khăn không nhỏ với bầu trời. Thế nhưng cậu kiên quyết giữ những thứ quan trọng ấy, nhất định không vứt bỏ gì cả. Louis còn có một cô thiên nga cậu đem lòng yêu say đắm, Serena. Vì một tai nạn, họ đến bên nhau nhưng cũng chính vì vậy Serena phải đối mặt với việc bị xén cánh, đồng nghĩa với việc nàng sẽ mãi mãi phải ở bên cái hồ tù túng trong công viên, không còn tự do. Louis biết công viên làm vậy không phải chỉ để trưng bày thiên nga kèn, mà còn để bảo vệ giống loài của cậu nhưng cậu muốn Serena có tự do hơn. Có hai thứ thật tuyệt vời với Louis mà cậu sẵn sàng hy sinh nhiều thứ để có được chúng: Tình yêu và Tự do. Vậy nên, để bảo vệ tự do và tình yêu, cậu đã hứa với công viên rằng nếu cậu và Serena ấp và đẻ trứng, cậu sẽ để lại một đứa con cho họ.
Cá nhân tôi luôn dễ bị phản cảm với những hành động của bậc cha mẹ với con cái nên tôi không thực sự khoái thỏa thuận Louis đã làm với công viên. Nhưng thực lòng mà nói, cậu thiên nga ấy hiểu cái giá của sự đánh đổi, và bằng cách nào đấy, cậu ấy truyền lại cho tôi. Đây cũng là điều tôi yêu nhất ở tập truyện này Cuộc sống của một chú thiên nga lại đem lại cho tôi cái nhìn về quá trình phấn đấu trên đường đời của một người. Quá trình ấy cần có sự giúp đỡ của người xung quanh, hơn 100% nỗ lực của ban thân, may mắn và rất nhiều lựa chọn cùng đánh đổi. Quan trọng hơn hết cả, ta cần một định hướng trong tâm mình để sẵn sang đối mặt với những lựa chọn ấy và thành công, và tìm thấy chính ta.
Ngoài ra, bên cạnh ý nghĩa bên trên, câu truyện còn đưa ta đến lối sống anh dung, thẳng thắn, trung thực của cha con thiên nga cùng với sự hi sinh vĩ đại xuất phát từ tình thương; sự vĩ đại của tình bạn; sự cần thiết của khám phá và đôi chút khác biệt giữa sáng tạo và khuôn khổ….
Rõ ràng là, khó có thể tìm đâu ra một quyển truyện thiếu nhi có nhiều mặt tuyệt vời kết hợp một cách hài hòa như vậy. Mặc dù, chỉ với Nhắt Stuart, E.B. White sẽ không cách nào thuyết phục được tôi nhưng ngược lại, Chiếc kèn của thiên nga làm được nhiều hơn cả từ “thuyết phục”.
 Điểm dành cho truyện thiếu nhi: 4.5/5
Điểm dành cho người lớn: 4/5
Thân,
Lá. p.s: Tôi nghĩ là để mình khen nhiều thế này thì người dịch cũng là một tay dịch ổn.

[Review truyện thiếu nhi] Cha con ông Mắt Mèo – Nguyễn Thái Hải

Cha con ông Mắt Mèo – Nguyễn Thái Hải 

NXB: Trẻ

110 trang 12×20 cm

Năm XB: 2013

Giá bìa: 31.000 VNĐ

520226374ea59f52f35060fba6fadc31tuyen_truyen_hay_danh_cho_thieu_nhi_cha_con_ong_mat_meo.698x1169.w.b

Tôi đến với cuốn truyện này vì một sự nhầm lẫn ngớ ngẩn của đôi mắt và cái đầu. Tôi đọc nhầm chữ “Mắt” thành “mất” và cứ thế cho rằng có một câu chuyện với cái tên rất kêu: “Cha con ông mất mèo”. Chẳng phải nếu cái tên này có thật thì sự tò mò của đọc giả sẽ được nâng lên rất cao sao? Hơn nữa trên tiki, quyển này giảm giá chỉ còn hơn 20 ngàn. Thế là tôi hùng hổ đặt mua luôn, chẳng cần tìm cách đọc thử vài trang như mọi khi.

Quyển truyện này cũng thuộc Tuyển truyện hay dành cho thiếu nhi của NXB Trẻ. Mà đứng trên góc độ sách thiếu nhi, các truyện của tuyển tập này mà tôi đã đọc qua như “Nhà có bầy con gái”- Hồng Thủy hay “Những giấc mơ xanh” – Nguyễn Công Kiệt đều không phải là những quyển thật sự tuyệt vời nên sau khi biết tên thật của truyện tôi không thật sự có nhiều kỳ vọng.

Ông Mắt Mèo là một người đàn ông thô kệch với những lời lẽ không mấy văn minh cái câu thường xuất hiện nhất từ miệng ông với thằng con trai Út Đen là: “Mồ tổ mày!”. Hay có cả những câu quát tháo người vợ cũ: ” Mày đã muốn chết thì tao cho chết!”. Mà cũng lấy đâu ra văn minh ở cái con người ngày thường lao động chân tay, xểnh ra là dắt díu theo chai rượu đi dò xét khắp xóm để đêm xuống lại kéo thằng con ruột của mình đi ăn trộm. Khi mở sách ra đọc, tôi ngay lập tức liên tưởng tới Nhà có bầy còn gái. Tôi lo rằng những lời lẽ không hay cũng sẽ xuất hiện quá nhiều như truyện kia của Hồng Thủy và các bạn nhỏ sẽ bị ảnh hưởng xấu tiếp cận với những lời lẽ này, đặc biệt đối những cô cậu nhỏ được nâng niu và nuôi dưỡng trong môi trường lồng kính văn minh. Và đây cũng là điểm đáng cân nhắc duy nhất trước sự lựa chọn có nên cho các bạn nhỏ tầm dưới 10 tuổi đọc quyển sách này này không. Tuy nhiên, thật may mắn, sau khi đọc hết hơn 100 trang sách, tôi nhận ra những câu chửi mắng trong truyện hoàn toàn là những câu thường gặp, tuy có phần không được lịch sự nhưng có lẽ sẽ không gây nên hậu quả gì. Vậy cũng có nghĩa, tôi cho rằng đây là một cuốn truyện thiếu nhi đáng đọc, bởi vì:

Thứ nhất, nội dung truyện thu hút và đậm tình  cha con. . Như tôi đã kể bên trên, nếu tôi gặp một người như ông Mắt Mèo, tôi sẽ ngay lập tức liệt ông ta vào danh sách thành phần xấu của xã hội. Không chỉ vậy, ông ta là một kẻ thiếu học, chẳng biết chữ. Vậy nên ông ta nghi ngờ những lá thư vợ mình viết là viết cho bồ bịch và rước vào người một quá khứ tàn bạo đuổi đánh vợ ngay trước mặt con trai. Vợ ông ta chạy trốn và bỏ đi mãi, cuối cùng, một mình Mắt mèo gà trống nuôi con, mà cũng là dạy hư con. Ông ta dẫn thằng Út đen học cách đêm đêm “đi mần” – tức là đi ăn trộm, kèm theo đó là cấm nó học đọc, học viết chỉ vì nghĩ đôi con chữ là nguyên nhân khiến gia đình mình xáo trộn. Vậy mà, một con người có vẻ xấu xa khó đổi đến thế vẫn mang trong mình một tình thương bao la của một người cha. Con người ai chẳng có tình thương, nhưng tình thương phải thực sự vô cùng lớn mới có thể thay đổi được những suy nghĩ, lề lối đã bén rễ sâu vào trong họ. Và tình yêu của ông Mắt Mèo dành cho Út đen cũng lớn như vậy. Qua những hoạn nạn mình gặp phải, ông bắt đầu lo cho tương lai thằng con. Ông ta gan góc lắm, ông ta chẳng sợ chết, nhưng ông ta lại sợ không có ai chăm cho cái thằng Út đen, sợ thằng con mà theo ông đi ăn trộm mãi thì có ngày nó cũng gặp nạn lớn mà mất mạng không chừng. Ông Mắt mèo bắt đầu tìm cơ hội kiếm tiền đường hoàng hơn, ông giữ cho lòng tham không làm loạn để ông phải đánh đổi những thứ quý giá nhất của mình – thằng Út đen. Quan trọng hơn nữa, ông bỏ qua cái sự căm ghét với chữ cái, tìm mọi đường để thằng Út đen được đi học, được biết chữ cho nên người. Vậy là vì yêu con, vì thương con, ông Mắt mèo đã cố gắng giúp đỡ con trai mình mà cũng chính là đưa bản thân về gần chữ “con người” thật sự hơn.

 Thứ hai, tính giáo dục  của Cha con ông Mắt Mèo cao.  Qua câu chuyện về tình thương ấy, chúng ta rút ra bài học rằng đừng bao giờ đánh đổi những thứ quý giá của mình vì những điều phù phiếm, chúng ta nên để tình yêu thương làm chủ, đi theo cái thiện để có thể sống đường hoàng, hạnh phúc. Ta còn thấy được sự quan trọng của việc  học hành đối với tương lai. Ngoài ra,  các bạn nhỏ có thể phần nào tiếp cận với những con người ở một tầng lớp xã hội hoàn toàn khác, nâng cao sự cảm thông của các bạn với những kẻ khốn khó.

 Cuối cùng, nếu không quá khắt khe với những câu mắng chửi không mấy hay ho của ông Mắt Mèo, bạn đọc sẽ vừa lòng với cách dẫn truyện của Cha con ông Mắt Mèo . Toàn những câu từ đơn giản nhưng liên kết với nhau và phối hợp với nội dung truyện lại dễ dàng khiến độc giả nhỏ tuổi không thể rời mắt khỏi cuốn sách.

Vậy đấy, đôi khi sự nhầm lẫn lại đem lại một kết quả tốt đẹp. Dù tên truyện không giống tôi mong đợi, kỳ vọng cũng không cao nhưng cuốn Cha con ông Mắt Mèo vẫn là một cuốn sách đáng đọc.

Điểm cho truyện thiếu nhi: 4/5

[Review] Siêu Vẹt thành Luân Đôn – Dick King-Smith

Tác giả: Dick King Smith

Dịch giả: Trang Hải

Minh họa: Robert Bartelt

NXB: Nhã Nam & Hội Nhà Văn

148 trang 13 x 20.5cm

Năm XB: 2013

Giá bìa: 48.000 VNĐ

Chậc, tôi cũng đang rơi vào hoàn cảnh phải đối mặt với khá nhiều thứ khó chịu nên có lẽ việc ngồi bình luận một cuốn sách sẽ làm cho đầu óc thư giãn hơn. T^T

275_sieu_vet_thanh_luan_don

Madison là nhân vật chính của “Siêu vẹt thành Luân Đôn” – một chú vẹt gốc Phi biết nói tiếng người nhưng không phải là nói theo kiểu “học vẹt” đâu mà là nói theo đúng phương thức giao tiếp của loài người ấy. Chú ta là một con vẹt thật sự với cái mỏ to cùng toàn thân đầy lông vũ, nhưng bộ não của chú ta thì không giống não bộ bất cứ loài chim nào, chú ta ăn thức ăn loài người, biết chơi piano, chơi cờ vua, có thể nhại giọng bất cứ ai và có khả năng ngôn ngữ tuyệt vời mà chú đã học hỏi từ ông chủ quá cố của mình, một giáo sư ngôn ngữ học số dzách.

Câu chuyện bắt đầu khi ông giáo sư qua đời và quyết định để Madison lại cho đứa cháu ở Luân Đôn mà ông chưa gặp bao giờ. Đứa cháu đó, Harry nghịch ngợm vốn vô cùng thất vọng khi nhận được một con vẹt và phải chịu trách nhiệm nuôi nó tới khoảng năm cậu ta 40 tuổi đã nhanh chóng thích thú khi nhận thấy khả năng tuyệt vời của Madison. Kê từ đó, Harry cùng bố mẹ cậu coi Madison như một “người” bạn, thậm chí là “người” thân trong gia đình. Mọi chuyện thật tuyệt vời cho đến một ngày Madison bị bắt cóc, và chú vẹt thông minh luôn nói tiếng người xoen xoét này đã phải nỗ lực hết sức mới có thể tìm về “gia đinh” mình.

Với tóm tắt trên có thể dễ dàng nhận thấy nội dung truyện không có mấy bất ngờ, thậm chí là mô típ tương đối kinh điển với những bộ phim hay câu chuyện về các loài vật. Lý do là bởi “Siêu vẹt thành Luân Đôn” đã ra đời và trở nên quen thuộc vời các bạn nhỏ nước ngoài từ cách đây hơn 30 năm với cái tên: “Harry’s mad”. Đặc biệt, tác phẩm đã được chuyển thể thành một chương trình phim truyện dành cho thiếu nhi vào năm 1993. Dick King Smith có cách đặt tên truyện rất thú vị. Cái cậu nhóc Harry ấy mà, cậu ta giống bao cậu trai nhỏ khác, có một trí tưởng tưởng phong phú vô cùng, phong phú đến độ bố mẹ cậu tưởng rằng con trai mình bị điên (mad) mất rồi. Nhưng tâm hồn cậu nhỏ có bay bổng tới qua chín tầng mây thì cậu cũng không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có một chú vẹt tuyệt vời như Mad(ison). Và Harry’s mad chính là điều  điên khùng nhất nhưng cũng tuyệt vời nhất mà một đứa trẻ như Harry có thể gặp. Tôi luôn thích cách đặt tên tạo liên tưởng kết nối các sự kiện như thế này. Nói thế không có nghĩa là tôi chê tên truyện được Trang Hải dịch. Cái tên “Siêu vẹt thành Luân Đôn” cũng rất đáng yêu mà chẳng có chút lệch lạc nào với toàn nội dung bên trong sách.

Tiếc là, hình như bên thiết kế đo tuổi và biết cuốn truyện này là một “ông chú” có tuổi trong thư viện truyện thiếu nhi nên thiết kế bìa cũng mang phong cách rất “cổ”. Hình vẽ và màu sắc hợp với thiếu nhi nhưng không mang màu sắc hiện đại nên dễ có thể bị người ta lướt ngang khi đi qua hiệu sách.

Tuy nhiên ông chú nhiều tuổi này hẳn là một người vui tính vì tôi xin đảm bảo: các bạn nhỏ sẽ bị Madison cuốn hút. Cái hay của tác giả là ông đã nhân cách hóa chú vẹt của chúng ta vừa kỳ diệu, vừa chân thực sống động. Madison không phải là một con người lắm mồm lắm miệng, mà là một chú vẹt “lắm mồm, lắm mỏ”; không phải một cậu trai  ngồi xuống bàn thưởng thức bữa ăn bằng dao dĩa mà là một giống chim sợ phải nhìn hay nói tới cảnh người ta ăn trứng; không phải một quý ông có thể dễ dàng xử lý tay tội phạm nhỏ thó bằng sức mạnh chân tay mà là một loài vật bé xíu dễ dàng bị người ta bắt đi mất nhưng cũng nhanh trí để trở về với đúng gia đình mình, cảm ơn những người tốt  và trừng trị kẻ xấu xa. Chú không phải là một con người đội lốt vẹt cũng không phải một con vẹt ngốc nghếch cố học trở thành loài người. Chú là chú, siêu vẹt thành Luân Đôn. Các xây dựng hình ảnh này giúp Madison trở thành chú vẹt vừa siêu phàm vừa gần gũi, là vật cưng mơ ước của mọi đứa trẻ tuổi Harry.

Đặc biệt, một trong những điểm khiến tôi hài lòng nhất ở cuốn sách là toàn bộ nội dung được phân chia mạch lạc và kết thúc rất trọn vẹn. Tất cả các nhân vật không phải kẻ xấu của chúng ta đều vui vẻ, hạnh phúc. Đặc biệt Madison đã kết đôi với Thị Hãi, một chú vẹt cùng giống và đẻ ra một quả trứng. Hỡi ôi, đúng là trọn vẹn của trọn vẹn với một niềm hy vọng nhỏ xinh lấp lánh sắc trắng ngọc trai.

Một phần review nữa, dành cho những bạn khó tính (như tôi trở lên): Không biết do tác giả hay do dịch giả nhưng ngôi xưng của truyện đôi khi bị tráo đổi đột ngột.

nằm im một phút, tận hưởng cảm giác nhẽ nhõm khi thoát được đám vẹt ác mộng và suy nghĩ về con vẹt thật đang ở dưới nhà kia. Thôi được, có vẻ như ông George chẳng dạy dỗ Madison gì cả, nhưng không lý gì mình lại không dạy…. Mình sẽ bắt đầu ngay, hôm nay là Chủ nhật, bố mẹ còn lâu mới dậy, giờ là lúc thích hợp. Mình sẽ bắt đầu bằng câu gì nhỉ?

Trích Siêu vẹt thành Luân Đôn trang 30

Nói thật nhé, tôi rất ghét cách tráo ngôi loạn xạ không mục đích như vậy. Tuy rằng các bạn nhỏ đọc sẽ không để ý đâu nhưng biết đâu đấy, một vài trong số các bạn sẽ bị lây và viết những bài văn hoặc câu truyện của chính các bạn mà không có ý thức về sự thống nhất của ngôi xưng. Nghe có vẻ không tốt chút nào.

Vậy đấy, hãy đưa cuốn sách cho các bạn nhỏ, các bạn sẽ thích cho xem. Nhưng cũng đừng quên rằng cuốn truyện có một vấn đề về ngữ pháp cho nên nó không hoàn hảo.

-Lá-

[Review truyện thiếu nhi] Chuyện con mèo dạy hải âu bay – Luis Sepúlveda

Tên gốc: Historia de una gaviota y del gato que le enseñó a volar (1996) – The Story of A Seagull and The Cat Who Taught Her To Fly. (Tạm dịch: Câu chuyện về con hải âu và con mèo đã dạy nó tập bay).

Tác giả: Luis Sepúlveda

Minh họa: Bút Chì

NXB: Nhã Nam & Hội nhà văn

Dịch giả: Phương Huyên

Giá bìa: 35.000đ

chuyen-con-meo-day-hai-au-bay

Thời điểm tốt nhất để review một cuốn truyện là khi mới đọc xong và chưa kịp để nội dung bất cứ cuốn sách nào khác chen vào đầu. Rất tiếc, lần này tôi phải bình loạn về cuốn sách nổi tiếng “chuyện con mèo dạy hải âu bay” sau khi đã nhồi thêm vào sọ khá nhiều thứ.

Vậy thì đầu tiên, để làm ấm bài bình luận, trước hết xin đưa một vài nhận xét tổng quan. Cuốn truyện thiếu nhi này mang màu trong sáng, nhẹ nhàng từ trong ra ngoài. Với cái tên rất kêu, “chuyện con mèo dạy hải âu bay” đã chỉ cho người ta thấy một nghịch lý nhưng đồng thời với âm sắc dễ nghe cũng mở ra trong đầu người đọc phần nào nội dung câu truyện. Chỉ với tiêu đề thôi, tôi đã biết được phần nhiều nội dung câu truyện. Cá nhân tôi thích cái tên Việt Nam dịch hơn là tên gốc. Bìa truyện đẹp mắt với màu xanh nhã nhặn, hình vẽ đáng yêu. Tuy tên truyện được trình bày với phông chữ hơi rối mắt nhưng hoàn toàn phù hợp với không gian thoáng và gợi mở của hình vẽ. Người vẽ minh họa cho truyện này là Bút Chì, một ngòi vẽ khá có tiếng trong cộng đồng trẻ, có nét. Cụ thể với “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”, Bút Chì đã làm rất tốt với những hình vẽ rất dễ thương. Nếu để cá nhân tôi so sánh bìa truyện của Việt Nam với của nước ngoài thì tôi sẽ tự nhận rằng xét chúng ta không hề kém cạnh, so về độ cứng cáp của nét thì có thể không bằng nhưng xét về trình bày nói chung thì thực sự tốt, quan trọng hơn là rất hợp với sách thiếu nhi.

catseagull_small_8947

Hình minh họa của Bút Chì

bia sach truyen con meo day hai au bay

Một số hình mình họa của nước ngoài

Nội dung truyện kể về chú mèo Zorba mập ú tình cờ gặp một bà mẹ hải âu bị tai nạn do tầng dầu loang con người thải xuống biển. Trước khi bà mẹ hải âu chết, Zorba đã trang trọng hưa rằng sẽ chăm sóc quả trứng của cô và dạy con của cô tập bay. Hết lòng thực hiện lời hứa của mình, Zorba cùng  những người bạn mèo của chú dần dần yêu thương Lucky, cô bé hải âu đã nở ra từ quả trứng đốm do chính Zorba ấp như con ruột của mình. Lucky nở ra luôn gọi Zorba là “má”, cô nhóc thậm chí tưởng mình là một con mèo. Điều này làm việc học bay của Lucky thêm phần khó khăn, thế nhưng trước nỗ lực của những chú mèo và cô bé, Lucky cuối cùng cũng biết bay.

Xét trên phương diện dành cho thiếu nhi, “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” thật sự khá hoàn chỉnh. Trong khi nhân cách hóa những loài vật không phải con người, tác giả khéo léo xây dựng cộng đồng loài vật với những điểm đặc biệt để giữ đúng hình tượng giống loài của chúng. Ta sẽ không hề lãng quên ấy là mèo, là hải âu hay khỉ đột cho dù chúng giống người đến đâu. Toàn bộ câu chữ rõ ràng, không có chút nào tối nghĩa. Giọng văn và nội dung truyện trong sáng, gợi cho các bạn nhỏ về việc trân trọng lời hứa, về tình thương và về nỗ lực trong cuộc sống. Với tôi, truyện không hài hước nhưng với các bạn thiếu nhi thì rất có thể là có. Các bạn nhỏ có thể sẽ thấy thích thú với một vài câu nói. Ví như: “Ô meo, tao nghĩ nó đang tập aerobic cơ đấy. Trông nó như một cái bình tuyệt đẹp. Thật duyên dáng, thật phong cách. Này, cục mỡ, người ta đang chăm chút mày để thi hoa hậu hả?”.

Có bạn 8 tuổi đã nhận xét thế này: “Em rất thích truyện này. Mới cầm sách em rất ngạc nhiên, vì làm sao một con mèo có thể dạy hải âu bay? Mèo có biết bay đâu! Khi đọc truyện thì trái tim em muốn nổ tung ra. Cảm động nhất là đoạn con hải âu khóc vì nó tưởng Zorba định nuôi béo nó để cho lũ chuột xơi tái, xong con mèo mới giải thích là nó đã chăm sóc và yêu thương con hải âu thế nào. Truyện này vừa vui vừa cảm động. Em cho 5+/5 điểm.”

Với những đặc điểm và ảnh hưởng như trên, đây chắc chắn là một cuốn sách hay đối với thiếu nhi.

Tuy nhiên, tôi xin bàn thêm một chút đứng trên phương diện một người đọc không phải thiếu nhi. Tôi đã từng đọc khá nhiều nhận xét về cuốn truyện nổi như cồn này. Người ta ai cũng khen hay và đặc  biệt, nhiều người cho rằng “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” không chỉ dành cho thiếu nhi mà còn dành cho người lớn. Tôi không phản đối nhưng cũng không hẳn đồng tình.

Không phản đối bởi thực sự câu truyện đem lại cho chúng ta một vài bài học. Tôi rất thích câu nói này: “Thật dễ đàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thật sự rất khó khăn.”. Thật vậy, cho tới giờ tôi vẫn đang tiếp tục học  bài học chấp nhận và yêu thương những người đối lập mình. Không dễ làm nhưng một khi bạn đã làm được thì bạn sẽ thấy những cái “đẹp” ẩn giấu sau cánh cửa thông cảm, yêu thương. Hay truyện cũng nói với ta về việc chúng ta cần biết và xác định bản ngã của mình và phát triển nó hay một chút nhắc nhở với ta về việc  bảo vệ môi trường.

Mặc dù bài học có đấy, nhưng phải khẳng định đây là một cuôn sách dành cho thiếu thi. Để rút ra những bài học trên không khó, nhưng để những bài học ấy thấm nhuần vào con người ta qua cách diễn giản đơn sơ, không trau chuốt cũng chẳng đào sâu của một cuốn sách dành cho đọc giả nhỏ tuổi thì thật sự rất rất khó. Thêm vào đó, những yếu tố phê phán con người đã hủy hoại môi trường tự nhiên được cho vào một cách cứng ngắc. Lời nhắc nhở của tác giả với con người rằng hãy bảo vệ môi trường trở nên thiếu logic với mạch truyện. Mặc dù nguồn cơn của câu truyện là việc con người xả dầu bừa bãi khiến bà mẹ hải âu phải chết oan nhưng vấn đề môi trường trong “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” giống như đặt thức ăn đóng hộp bên cạnh một bàn ăn toàn đồ tươi ấy. Đồ đóng hộp này có ngon thì vẫn lạc lõng với những món ăn khác.

Vậy đấy, khen chê đủ cả. Tóm lại, đây là một cuốn truyện tuyệt vời dành cho thiếu nhi. Người lớn có thể đọc ké nhưng không nên hi vọng rằng nó có thể trở thành sách gối đầu giường của bạn.

Điểm cho truyện thiếu nhi: 4.5/5

Điểm cho người nhớn: 3.5/5

[Review truyện thiếu nhi] Cà Dốt – Fanny Joly

Cà Dốt

Tên gốc: cucu la praline

Tác giả: Fanny Joly

Minh họa: Ronan Badel

NXB: Nhã Nam & Mỹ thuật (2011)

Dịch giả: AY

Giá: 24.000đ

Đáng tiếc là cuốn sách dễ thương này không thật sự được nhiều người biết đến. Nhưng với những lời nhận xét tôi từng đọc hoặc từng nghe, có thể đảm bảo rằng, đa phần những người từng biết đến cuốn sách đều yêu thích nó.

Cà Dốt. Nghe tên thôi đã mường tượng ra một cuốn sách đáng yêu, vui nhộn và khiến người ta muốn mua (với cái giá rất hợp lý). Thêm vào đó là chữ được trình bày to, rõ ràng, dễ đọc; bìa sách cũng toàn những tông màu hút mắt trẻ em. Tôi rất không ưa màu vàng nhưng lại chẳng có gì để chê về bìa của  Cà Dốt.

5882650185_cb30972cb6_b

Câu chuyện xoay quanh Angèle Chambar, một cô bé vừa điệu đà vừa nghịch ngợm có biệt danh là Cà Dốt. Truyện bắt đầu như thế này:

“Tôi tên là Angèle Chambar và tôi mê tít:

– Nuôi tóc dài: hơi bị khó khi mà mẹ lúc nào cũng lăm le chực cắt xoẹt nó đi.. Chẳng là mẹ sợ chấy sẽ làm tổ trong ấy. Tôi lấy làm lạ lùng vì cái cớ này: chấy thì tôi chả có đầy lần rồi, và sao? Chẳng sao hết! Tôi có chết vì chấy đâu?

– Biến thành quý cô màu hồng, diện những cái váy hồng yêu thích, có hoa nữa thì càng hay.

– Kẹo, kem, sữa chua vị chanh siêu-đậm-đặc.

– Gặm tai Machouillou, bạn sư tử  bông lâu năm của tôi… 

… 

Tiếp, những điều tôi ghét:

– Người ta làm tôi nổi khùng.

– Người ta trêu chọc tôi.

– Người ta gây sự với tôi.

– Người ta chế giễu tôi.

– Người ta sai tôi.

– Người ta gọi tôi là Cà Dốt.”

Các bạn thân mến, đọc giọng văn đơn giản, ngây thơ, đậm chất trẻ con này xem. Đây là một giọng văn hoàn hảo cho một cuốn sách cho học sinh tiêu học trở xuống với ngôi xưng thứ nhất. Tin tôi đi, Fanny Joly nắm bắt cảm xúc và diễn tả giọng điệu của các bạn nhỏ giỏi tới mức nhiều khi đọc, bạn hoàn toàn quên mất đây là tác phẩm do một người trưởng thành viết ra. Đoạn giới thiệu của Angèle có thể ngay lập tức biến thành đoạn giới thiệu về tôi, về chị tôi, về cô bạn tôi hồi còn bé và về cô công chúa bé nhỏ 8 tuổi nhà tôi chỉ với vài thay đổi nhỏ. Trẻ con thích đủ thứ trên đời cũng ghét đủ thứ trên đời. Cho tới giờ, tôi chưa  bao giờ quên cảm giác mong mỏi được ăn một que kem đá vị cam và cảm giác muốn nổi khùng lên khi mọi người cứ gọi một “người lớn” là “Cún” vào những năm tôi học tiểu học. Sao mà những cô bé chúng tôi ngày xưa lại giống Cà Dốt đến vậy! Ngay sau bị đoạn văn trên cuốn hút, tôi đã không ngần ngại rước Cà Dốt lên tủ sách trong nhà.

Nội dung của Cà Dốt là 3 lần Angèle phải dùng hết sự thông minh minh của mình để đối phó với hai ông anh ranh ma chuyện trêu chọc, thậm chí là đổ tội cho cô em gái út của họ: Victor và Jean-Maxime. Cô bé Cà Dốt hay bày trò mít ướt để được bố mẹ bênh mỗi khi bị “hai tên anh trai xấu xa” chọc ghẹo lại có rất nhiều mưu mẹo. Cô bé đã hợp tác cùng những người bạn của mình: bác Ali chủ tiệm kẹo, Chloé – người bạn thân xinh đẹp như búp bê của Angèle để khiến Victor và JM phải kí vào tờ giấy cam đoan không gọi cô bé là Cà Dốt và không làm phật lòng cô bé; vạch trần tội làm hỏng bánh và dọa cho hai ông anh chạy mất dép với trò giả làm quái vật dưới sông. Những tình tiết vốn rất ngô nghê thông qua giọng kể của một đứa trẻ nhiều cảm xúc đã trở thành những tình tiết gay cấn và những chiến công vĩ đại, khiến bạn đọc nhỏ không khỏi thích thú, cũng khiến những người lớn hơn như tôi không khỏi mỉm cười vì sự “dễ thương không chịu nổi”.

Phải rồi, bài học qua Cà Dốt không nhiều nhưng kỉ niệm nó đem lại có lẽ không hề ít. Tôi tìm thấy rất nhiều cái tôi ngày nhỏ trong đó, cũng thấy thư giản vô cùng sau khi đọc xong 100 trang truyện ngắn tí này. Điều đáng tiếc duy nhất là cái biệt danh Cà Dốt vốn rất cuốn hút được đưa lên làm tên truyện lại không được lý giải rõ khi bước vào truyện.

Điểm truyện thiếu nhi: 4/5