Gọi ngàn câu

BTS4
Em đã gọi anh cả ngàn câu
Ở giữa mênh mang những nguyện cầu
Mây nhuộm màu thương vương màu nhớ
Theo gió thả mình xuống cơn mơ.

Em cuộn vào mây mộng giấc êm
Bắt gió lặng im giữ ấm mềm
Mắt không yên nhờ mi khép giấu
Để được gọi anh cả ngàn câu.

——

Tặng cho cơn mơ của tôi.
– Lá –

10.06.01

 

Cre pic: on pic

Advertisements

[Review] Yuanming | BTS fanfiction

Mình có ý định viết bài này kể từ ngày đầu tiên đọc truyện của Yuanming. Nhưng vì mình là một đứa tùy hứng, ít khi ngấu nghiến hết một cái gì trong lần đầu gặp nên hôm nay mới đọc hết fanfic Bangtan của bạn ấy.

Tất nhiên mình viết những cảm nhận cá nhân, không vay mượn của người khác nên từ “người đọc” là chỉ một mình Lá.

Và mình có trích dẫn nhưng không xì poi nội dung.
[Dưới đây là diễn giải một đề cử nên đọc to đùng trong ficdom Bangtan]

13268590_1159535537444280_6590916565731551571_o

————
Yuanming.

Tiếng Việt mình có nhạc. Nói đúng hơn là câu từ Tiếng Việt sẽ có nhạc tính nếu bỏ tay đúng người. Trong số những tác giả viết fanfic của Bangtan mà mình từng đọc, Yuanming là người gần với nhạc nhất. Bạn ấy chưa phải là một nhạc sĩ của con chữ nhưng đủ nhạy cảm với thanh, âm, vần để kết dính chúng lại trơn tru và đôi khi sẽ điểm thêm vào lòng người đọc dăm ba nốt nhạc, khi dài, khi ngắn, rồi mở ra một không gian truyện của riêng mình. Có thể coi đây là lời mời gọi đọc không thể chối từ đối với một đứa dở hơi thích nhạc như mình.

Trong những dải chữ rất dài, mà chúng ta nên đọc một cách chậm rãi bởi cảm xúc lắng lại trong từ nặng hơn mặt chữ nhiều, có ba chữ được tô thật đậm: “mơ”, “chết” và “yêu”. (Tất nhiên, một lần nữa, với cá nhân mình là vậy)

Mơ.

Không gian truyện của Yuanming luôn giống một cơn mơ. Truyện nào cũng vậy. Dù bạn ấy có gắn các nhân vật với khung cuộc đời thật của họ thì người đọc vẫn thấy mình đang lơ lửng ở chốn không thực, giữa một dòng đầy cảm xúc làm chân không chạm đất. Lại thêm vào cả giấc mơ của các nhân vật: mơ về một thế giới riêng cho những tình cảm chân thật nhất, mơ về lý giải riêng mình, mơ để mở những khoảng trong lòng mà đời thường không kể hết. Vậy là càng thêm mơ hồ.

Có thể vì vậy, mà đôi khi, thi thoảng lắm thôi, có một câu hỏi giống như rơi lạc vào truyện và có vẻ như không được diễn giải cho trọn ở phần sau đấy.

Ví như câu “Và Namjoon tự hỏi, liệu mình đã yêu Yoongi hơn cả bản thân lần nào chưa?” hiện lên giữa một mảng màu tình yêu ám ảnh nhưng không đào sâu vào thứ gọi là ích kỷ, hay yêu bản thân. Hoặc không, do về mặt tâm tư này, mình với người viết lệch nhau hoàn toàn rồi. (Tự buồn một chút)

Dù vậy, không gian truyện của Yuanming giống một làn sương đặc màu, mà có lẽ sẽ lưu lại thật lâu. Thậm chí ngay cả khi người đọc đã quên mất cốt truyện rồi thì làn sương vẫn còn đấy như một dấu ấn của người viết. Ấy là cái riêng mà ít ai làm được.

Chết.

Không phải truyện của bạn ấy toàn chết chóc. Hoàn toàn không phải vậy. Chỉ là cái chết của bạn ấy đến nhẹ nhàng hơn nhiều câu truyện khác nhưng để lại một vũng nước đọng lâu hơn nhiều câu truyện khác.
Cái chết được nhắc đến trong fic Yuanming bao gồm cả cái chết của thể xác hữu hình và cái chết của tâm hồn vô hình.

Ví như thế này, “Lại có những tháng năm như ẩn mình chờ chết, đúng, là chờ chết. Vì cảm thấy lòng mình trống rỗng chẳng hề muốn gì.” Và thế này, “Trong thế giới này, chẳng có quả tim nào là đang đập cả. Chúng đều bị tình yêu giết chết cả rồi.”

Hoặc một đoạn mình rất thích, như thế này, “Chết đi rồi, sẽ chẳng còn nhớ, chẳng còn quên, chẳng còn yêu thương sầu khổ hay ký ức gì cả. Niềm đau nằm cả lại cho người còn sống. Chỉ cần người ở lại quên là mọi thứ liền như tro tàn theo cơn gió mùa cuốn bay đi mất chẳng còn gì… Chỉ cần người ở lại quên. “

Nếu đọc đầy đủ từng truyện, chết của người hay của lòng không hiện lên đơn thuần như một sự kiện để kêu gọi người đọc đau đớn, mà nó hiện lên dưới một lớp suy tư. Tất nhiên chúng ta không nên đánh giá người viết, nhưng mà khổ nỗi thích cái gì lại càng khó kìm lòng đánh giá. Đọc mà tự nhiên nghĩ, có lẽ người viết đã nghĩ rất nhiều về sống và chết giữa những tình cảm ràng buộc đời người, mà cứ nghĩ chắc là những suy tư từ chính bạn ấy, hoặc những người gần bên.

Mà bỏ qua đi, điểm quan trọng ở đây là, suy cho cùng, trong giới hạn những câu truyện đọc có vẻ ngắn mà rõ dài này, cái chết của người hay của lòng cũng là để tỏ rõ một chữ khác, là chữ “yêu”. Cũng chính vì thế, chữ “chết” của Yuanming mới là một chữ đậm màu.

Yêu.

Tất nhiên rồi, yêu. Vì đây là những câu chuyện tình.
Mình lại chẳng muốn bàn nhiều về cái yêu giữa những nhân vật trong truyện. Yêu này ấy hả, nó là thứ ấm áp, dịu dàng, bao dung mà cũng vì ấm áp, dịu dàng, bao dung đến cùng cực nên thành buồn (ở đôi chỗ chính Yuanming cũng nhận là cực đoan). Buồn lắm, buồn như mình đang yêu ấy. Và đau, đau thì là của riêng từng nhân vật, từng câu chuyện. Cái này… hay là cứ để dành để ai đọc tự cảm thấy hen.

Thứ mình muốn nói đến hơn là cái yêu khiến Yuanming trở thành người viết fanfic BTS mình thích nhất cho đến thời điểm này. Đọc fic ấy mà, thấy bạn ấy yêu nhân vật của mình, đúng hơn, là con người thật là cơ sở tạo nên nhân vật đấy. Nhất là Vmin, nhất là Jimin. Hoặc không, là do tình cảm nhỏ xíu của mình với Jimin có nét tương đồng với bạn ấy nên mình thấy vậy đi? (một tí xíu thôi, một tí xíu thôi)

Truyện mình thích nhất của Yuanming là “Tháng ngày xanh thẫm”, truyện có nhạc tính nhất, truyện có nhiều tình yêu đối với Jimin nhất. Lần đầu đọc truyện này, mình cứ nghĩ: “Bạn ấy thương Jimin lắm, chắc phải thương Jimin lắm”. Muốn lý giải vì sao thì thật khó, có thể vì bạn ấy đem rất nhiều cảm nhận của bạn về Jimin bỏ vào nhân vật của bạn, mà vốn truyện của Yuanming là một dòng tràn cảm xúc nên có lẽ cái tình cảm nó cứ vậy hiện ra thôi.

Cái này làm mình thích truyện của bạn ấy hơn rất nhiều.

Vậy đấy, mình luôn thích fanfic đem thật nhiều hình ảnh đời thực của idol vào. Mình cũng thích những câu văn làm mình ghen tị nữa. Mình thích cả những tình cảm gần bên con chữ. Thế nên mình thích fic của Yuanming, và khuyên rằng những ai có ý định đọc fanfic của Bangtan thì hãy xem thử.

Phải rồi, mình nghĩ fic nào của Yuanming cũng đáng đọc hết (bạn ấy cũng chẳng viết nhiều nữa – hãy khóc 1 giây) nhưng đây là thứ tự yêu thích của CÁ NHÂN mình:
– Tháng ngày xanh thẫm
– Tinh cầu thinh lặng
– Thời gian hổ phách
– Bên ngoài khoảng sương giăng
– Thế giới giả lập = Mạnh hơn sợ hãi

Hết rồi.

Ảnh là cắt ra từ wp của Yuanming. Không xin phép đâu. *xin đừng chặt đầu*

Cre pic to đùng: https://yuanminghan.wordpress.com/

[Một cái tái bút liên quan: Nếu mình nghĩ gì sai mình xin không chịu trách nhiệm. Đùa thôi, nếu mình viết phải cái gì ngu ngốc, người biết xin hãy nói với mình.]

– Lá –

[Oneshot|Bangtan] Mưa

Mưa

Oneshot|Bangtan|Yoongi centric

#01

(Nếu có ghé, xin đọc chậm)

.

Thế rồi Yoongi nhận ra hôm nay là chủ nhật. Thay vì một thứ trong tuần được đánh số lạnh lùng, “chủ nhật” nghe thật sáng giá, thật vui vẻ. Nhưng anh mở mắt và trong anh chẳng có gì ngoài thứ bải hoải đốn ngã anh, tách anh thành từng đoạn rời rạc.

Điện thoại có rất nhiều tin nhắn đến cùng chục cuộc gọi nhỡ. Người ta đang chúc mừng Yoongi rằng bài hát anh sáng tác vừa ra mắt đã lọt top ở vài trang nghe nhạc trực tuyến. Phải rồi, đấy mới đúng là không khí nên có vào một ngày như thế này. Ai ai đều vui mừng. Anh cũng nên cười lên mới phải.

Yoongi vui, một cái vui tĩnh lặng lạ thường. Anh nhìn mảnh nắng gắt chen vào căn phòng tối qua khe cửa chưa kịp khép kín, tai lại nghe đâu đó tiếng mưa.

Những ngày mưa ẩm, Yoongi thường thèm thuốc. Mà không biết đã bao lâu kể từ khi có mưa hay không, không phải ở trời. Yoongi rít một hơi thuốc cho dịu cơn khát cầu, cổ họng khé lại, càng thêm khát.

Mưa cứ như luôn rơi.

.

.

Yoongi nằm xuống sàn, để nắng trải lên người mình một vệt vàng ngoằn ngoèo. Trước đây, có một ngày kì lạ nào đó khi rất rất vui, vui không chỉ một phần mình, Yoongi đã uống rất nhiều rồi ngủ quên ở phòng Namjoon. Để sáng ra, từ một góc ngược nắng, Namjoon ngồi xổm khều khểu mái tóc bạch kim của anh, chào buổi sáng với lúm đồng tiền không hiểu sao thật chói mắt.

“Tóc anh có màu nắng này”

Khi ấy đầu đứa nào cũng xanh đỏ đủ màu. Đôi khi nhìn nhau chê cười, đôi khi nhìn nhau tán thưởng, cũng có lúc than phiền rằng tất cả sẽ sớm không còn sợi tóc nào nữa.

Giờ không còn sân khấu, tóc lại đen.

.

.

Trong số tin nhắn đến, có một tin thật dài của Namjoon được kết lại bằng một câu: “Chúc mừng anh!”

“Chúc mừng anh!”

Yoongi đã từng nói với sáu người câu này rất nhiều lần. Khi “Chúc mừng anh”“Chúc mừng em”, cũng là “Chúc mừng chúng ta”.

Họ cũng nói với anh câu này rất nhiều lần, giữa một cái ôm quây quần.

Khi ấy, ngẩng đầu lên, tựa có mái che.

.

.

Trước khi BTS chính thức ngừng hoạt động, Namjoon và Yoongi là hai người cuối cùng cùng nhau đứng trên sân khấu, thực hiện lời hứa cuối cùng: Cypher.pt.5. Sân khấu cuối cùng không rộng lớn, không hào nhoáng. Chỉ có hai người, một đen, một trắng, cùng mưa đưa tiễn thanh xuân.

Khi Namjoon ra sân bay, cậu hỏi Yoongi, “Mọi người đi hết rồi, anh nhất định ở lại đấy sao?”

Yoongi đã cười, “Namjoon à, mọi người đi rồi nhưng ước mơ của anh vẫn ngay đây. Cũng giống như cậu đi phát triển ở Mỹ, anh ở đây để tiếp tục đi con đường của mình thôi.”

Yoongi nói, “Đâu phải chúng ta sẽ chết”

Khi không rap, giọng Yoongi lúc nào cũng nhàn nhạt, như cách anh đi đứng, như cách anh tỏ ra lạnh lùng.

“Anh sẽ không biểu diễn nữa sao?”

“Anh không giống cậu, sinh ra để đứng trên sân khấu. Trước giờ anh vẫn nghĩ rồi sẽ có ngày mình lui về làm nhà sản xuất thôi. Chẳng phải đã từng nói với cậu rồi sao?”

Namjoon đã ôm Yoongi rất lâu, rất lâu trước khi nói một câu đặc nghẹt, “Suga của BTS là người mang tim ra để rap, để làm một người trình diễn cùng bọn em.”

Lại rất rất lâu sau, Yoongi mới trả lời, “Chúng ta sẽ ổn thôi.”

.

.

“Chúng ta sẽ ổn thôi.”

.

.

Ngày ấy, Yoongi vẫn tưởng rằng chỉ là đảo chân sang một nơi khác, đứng trên vạch xuất phát của một đường đua khác. Một mình đi cùng nỗ lực không ngừng, mơ ước không ngừng.

Nhưng từng có mái che trên đầu, một ngày sau ngẩng lên không còn gì che chắn, bỗng nhận ra phía trên là khung trời vỡ nát.

.

.

Yoongi không sai. Bầu trời vỡ nát không rơi. Đâu phải họ sẽ chết.

.

.

Chỉ là một ngày vui, Min Yoongi từng có người đồng hành nhận ra, khi đi một mình, trời luôn mưa.

.

22.05.01

– Lá, nhân một ngày thế giới xám –

Vỡ

 

Vỡ

Lối vỡ đôi, khung trăng tan vụn cát

Nhào nhỡn thinh không khe nứt thời gian

Đặc quanh đen đêm trói thân hèn mạt

Chặt chân chậm, trả về góc tâm tàn

Có lẽ thôi, chờ tâm tôi rữa nát

Giết hồn im, chẳng còn tiếng hoang mang?

16.05.01

– Lá –

Min Yoongi – Nước mắt rơi, thanh xuân bừng nở

9Wi8dqi

Min Yoongi

Lớn theo từng hơi thở
Niềm tin thủa trẻ thơ
Nặng một gánh ước mơ
Tìm khoảng trời chưa mở.

Bước khi chân mỏi mệt
Dậy lúc thân ngã nhoài
Không mơ – tựa sẽ chết
Em tôi vẫn mơ hoài.

Qua bao cơn giông đổ
Hôm nay chẳng còn mưa
Em khoác màu đỏ lửa
Tay chạm tới bầu trời.

Nước mắt rơi,
Thanh xuân bừng nở.

 

Hôm nay tôi được viết một vài dòng, mà có lẽ sẽ tự ưu ái gọi là thơ, lại thêm một phần tự ưu ái nữa, đặt lên tiêu đề ba chữ “Min Yoongi”.

Ngày tám, tháng năm, giữa rực rỡ thanh xuân, thật tốt khi Min Yoongi khóc là khi em đang đứng giữa vòng yêu thương. Ở nơi ấy, em bước khỏi khung sắt chằn chặn hoàn hảo, để vất vả của em, hạnh phúc của em, lòng biết ơn em luôn mang và cả tình yêu em muốn đáp trả đọng lại thành nước mắt. Rơi là rơi vào nơi ấm áp cùng dịu dàng nhất. Dù nước mắt của hai mươi ba năm mang theo những gì, vòng yêu thương ấy vẫn sẽ nhận lấy, trân trọng và cất giữ giúp em một hoa dạng niên hoa của riêng em.

Tôi ở nơi xa này, nhìn em và biển yêu thương ôm lấy em, chỉ muốn nói thật nhiều thật nhiều lời cảm ơn, đến em và đến họ.

– Lá, nhân một ngày rất muốn ôm em –

08.05.01

Crepic: Clattering Suga

Aurora – đôi mắt trong trẻ đong những bụi già

Aurora-2.jpg

Bài hát đầu tiên tôi nghe của Aurora là bản cover Half the world a way.

Giọng hát của Aurora là hồn. Vậy nên nó tràn ngập rung cảm rất con người nhưng lại tự nhiên như nước trôi. Em ấy làm não tôi cất tiếng thở, cứ căng lên rồi trùng xuống, cứ hít vào thật nhiều cảm xúc của em, rồi nhả trả lại cơn hào hứng căng đầy của tôi.

Và còn đôi mắt em.

Chưa một đôi mắt nào níu ánh nhìn của tôi như em. Cô gái trẻ kém tôi bốn tuổi có một đôi mắt trong hơn tất cả những đứa nhỏ tầm tuổi ấy tôi từng gặp nhưng cũng là đôi mắt già hơn cả những người chị của tôi.

Lần đầu nhìn Aurora, tôi đã có một suy nghĩ thật kỳ lạ. Tôi thấy giống như em đã thấy những điều tốt đẹp nhất và đen tối nhất của thế giới hỗn loạn này nhưng không khắc vào mình những đánh giá gai góc hay tôn vinh mù quáng tầm thường như chúng tôi. Tôi thấy đôi mắt em như của một người rất sâu sắc nhưng cũng lại thẳng thắn tới bất ngờ. Bởi chúng mang màu rất riêng không ai có, nhưng lại soi thẳng vào tôi, đúng hơn là vào góc nào đó trong nội tâm tôi. Thật lạ kỳ, mắt em khiến tôi nghĩ em không chỉ nhìn đời bằng mắt. Bằng cách nào đó, tôi đã nghĩ rằng em sẽ nhìn thế giới này bằng cả cơ thể và tâm hồn em. Thậm chí phần ấy nhiều hơn cả phần thế giới mà đôi mắt đem lại cho em.

Trong một vài phút, tôi đã liên tưởng đến A Hán của Bích Huyết Hán Khanh (Tiểu lâu truyền thuyết) – một nhân vật và người ta phải mô tả bởi những tính từ đối lập: ngây ngô và thông thái; lương thiện mà lạnh lùng; không biết đau nhưng rất sợ đau. Cậu ấy là loại người cấp cao, nhưng vô cùng “con người”. Không hẳn là tôi thấy Aurora giống nhân vật không có thực kia, có điều đây là lần đầu tiên có một người khiến tôi nghĩ đến nhân vật đặc biệt ấy.

Thật tình, cách tôi nói có thể khiến mọi người rối tung lên mất nhỉ. Đơn giản lại, Aurora rất đặc biệt, rất kỳ lạ và cũng rất tuyệt vời. Nếu nghe một bài hát, xem một MV từ xa cũng tính là gặp gỡ thì thấy Aurora trong Half the world away chính là “lần đầu gặp gỡ” đem lại ấn tượng mạnh nhất với tôi.

Tôi đã nghĩ nhất định mình phải ghi lại nguyên vẹn ấn tượng đầu tiên này của mình để sau khi khám phá thêm về em tôi sẽ đọc lại và nhớ rằng cô gái nhỏ này đã để lại một dấu ấn lớn như thế nào chỉ trong một bài hát.

————-
Thêm một chút về bài hát. Half the world away được sáng tác bởi Noel Gallagher (Oasis). Lời Anh êm êm, được đặt vần kheo léo, một tác phẩm tuyệt vời các cậu ạ. Lá đã tính dịch thơ nhưng thấy trình độ còn kém quá, không nên phá hỏng bài hát nên sau cùng đành chọn dịch thường đấy.

Chính vì thế nên các cậu hãy nghe/ đọc lời Anh nhé. Bản dịch chỉ dành cho người lười hoặc kém tiếng Anh hơn cả Lá:

✦ Vietsub (không MV): https://www.youtube.com/watch?v=roFeemz1vJM

♪ Mp3 320kps: http://www.love-melody.com/…/single-aurora-half-the-world-a…

♫ MV + Vietsub + Engsub (nhưng sub xí xí cùi cùi vì con Lá quá lười sửa với cái máy đơ đơ mà chưa biết vì sao đơ ): https://drive.google.com/…/0B9jZYGKV1LouOVhvbktkdXRZeHM/view? usp=drive_web ♫

✪ MV: https://www.youtube.com/watch?v=SYKU7DfEJT4

Crepic: manchestereveningnews

[Oneshot|Bangtan] An

Có Yoongi, có Jimin. 
Nhưng không phải một câu chuyện tình.
Nhân những ngày Namjoon chạy ra khỏi đầu. 
An
1.
Yoongi tỉnh. Cậu không cần mở mắt để biết mình đang ở trong bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng quyện lẫn hương xịt phòng len qua cánh mũi rồi liên tục đánh vào đầu cậu những cú nhức nhối. Phòng bệnh được cách âm, im lặng tới mức có thể nghe tiếng thở như sợi dây mảnh bị đứt quãng bởi cơn đau dạ dày của chính mình. Yoongi thấy dịch vị trào ngược lên cổ họng, đốt nóng dây thanh quản rồi để lại vị chua chực chờ được nôn ra.
Âm thanh mở cửa vang lên từ bên tai mang theo những bước chân mệt nhọc. Anh quản lý, Namjoon, Jin, Hoseok, mãi sau là Jungkook và Taehyung. Yoongi lo Jungkook sẽ ngất mất, tiếng nó đi nghe như đang phải dồn hết sức lực cho từng bước chân. Gần đây thằng bé luyện tập đến phát điên  mất rồi. Nhưng mắt Yoongi vẫn nhắm nghiền, một sợi mi cũng chẳng rung. Từng tấc trên cơ thể đều im lìm như thể chúng dư ra, không còn là của cậu nữa.
Yoongi nghe thấy bác sĩ nói rằng mình không sao, chỉ cần nghỉ ngơi một chút. Nhưng tất cả đều sốt sắng muốn cậu tỉnh dậy. Kể cả anh quản lý vừa cất giọng khản đặc nhắc mọi người về sớm nghỉ ngơi, đã lại vội vàng dặn y tá chỉ cần cậu tỉnh thì phải liên lạc với anh ấy ngay.
Tất cả trừ Yoongi.
Cậu muốn nằm lâu một chút.
2.
Yoongi mơ một giấc mơ kì lạ. Giấc mơ chỉ có một câu hát đùa cợt.
“Please don’t die”.
Đã có lúc Yoongi gần như tình lại khi cảm thấy một bàn tay lạnh ngắt siết chặt lấy tay mình nhưng câu hát kia cứ quanh quẩn mãi khiến một lần nữa cậu lại rơi vào cơn mơ cũ. Và lần này nó kéo cậu vào những giấc mơ nối tiếp không điểm dừng.
Cậu thấy cơ thể rệu rã của chính mình đang bị tiếng đánh máy quấn lấy. Óc cậu căng lên, bụng quặn lại mệt nhoài, cho đến lúc câu hát quen thuộc kia len vào sau tiếng gõ cửa. Jimin ló đôi mắt như hai sợi chỉ của nó qua khe nhỏ rồi lao vào làm phiền cậu với một cái sandwich. Nó kể Namjoon vừa càu nhàu vì nó suốt ngày lấy mixtape của Namjoon ra làm bài hát chủ đề cho Min Yoongi.
Yoongi nghĩ mình vừa cười.
Rồi một Jimin khác bước vào với cốc sữa. Một Jimin với bát mì. Và cả một Jimin không mang theo gì ngoài chính nó, ngồi cùng Yoongi thật lâu trong góc studio tối chỉ có ánh sáng mờ hắt ra từ màn hình máy tính. Nó rầu rĩ tâm tình những chuyện lo âu. Nó cười hiền khô nói về món quà mới được nhận. Nó đem cái giọng đã qua tuổi dậy thì lâu rồi mà vẫn chưa hết màu trẻ con ra lo lắng hỏi Yoongi làm việc khuya có mệt không, bảo cậu đừng quá sức, nếu không sẽ chết trước lúc ra album mới mất.
Thật kỳ lạ, Yoongi thấy ánh sáng xanh từ máy tính kia đang an ủi mình. Cậu nhìn Jimin thật lâu, rồi cúi đầu nói bằng giọng thật thật nhỏ:
_ Jimin à, hyung mệt lắm.
Và lần đầu tiên, Yoongi biết dù là trong mơ cũng có thể nhớ.
Jimin nghịch ngợm. Jimin giỏi lắng nghe. Jimin thật dịu dàng theo cách riêng của nó.
Giữa cơn mê man, vẫn có gì nghẹn lên ngực Yoongi nhắc nhở cậu rằng đã lâu rồi không còn gặp một Jimin như thế. Lần cuối cùng có đứa trẻ mắt híp hát trêu cậu đừng chết vì công việc, đem cho cậu ít đồ ăn và chờ đợi cậu nói ra những điều trong lòng là từ bao giờ?
Jimin trước mặt Yoongi biến mất. Nó hiện lại ra ở một nơi rất xa và cố nói với Yoongi một điều gì mà cậu chẳng thể nghe thấy. Rồi nó chạy. Nó chạy như có ai đuổi theo, rồi lại ngã xuống như có ai đẩy. Môi nó luôn mấp máy một câu nào đó, với Yoongi, với thứ vô hình đang đeo bám nó.
Yoongi định lại gần nó nhưng toàn thân bị trói chặt vào chiếc ghế xoay trong phòng thu. Vòng chân Jimin cứ tiếp tục chạy còn chiếc ghế bắt đầu quay. Yoongi không biết là cậu đang xoay vòng theo ghế, hay chính phòng thu mới là thứ xoay vòng quanh cậu.
Yoongi nghe những tiếng rì rầm dội xuống, không phải vào cậu mà vào Jimin. Nó không chạy nữa  mà ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu và liên tục nói:
“Xin lỗi”
“Xin lỗi”
“Xin lỗi”
Yoongi muốn mắng nó ngừng lại, đừng xin lỗi nữa, nhưng cậu bị xoay vòng vòng và máy móc trong studio bắt đầu nhào xuống, rồi lại bị cuốn lên như đang đến gần lốc xoáy. Dây dợ của chúng quấn lấy nhau, tạo thành một mớ bòng bong càng trói Yoongi chặt hơn. Cậu chẳng thể với tới Jimin.
Mớ lo lắng cùng sự bất lực rối bời từ trong mơ quẩn vào tim làm cơ thể giật mình co lại.
Yoongi mở mắt.
3.
Đen.
Ô cửa sổ vuông mở ra một khung đen đặc sau lớp kính mờ, chen vào phòng lấp tan sắc trắng vốn có của bệnh viện. Màn đêm phủ lên cậu.
Mất một lúc lâu, mắt Yoongi mới quen với bóng tối. Bấy giờ cậu mới thực sự nhận ra mình không còn mơ nữa. Cơ thể cậu vẫn bất động, dường như mọi sức lực đều đổ dồn vào những suy nghĩ trong đầu.
Yoongi nghĩ về cơn bão dư luận chĩa mũi rìu về Bangtan sau khi Jimin lỡ lời nói một câu không chủ đích. Người ta bảo đứa trẻ ấy là đầu gấu, là kẻ không phép tắc, là kẻ vênh vào, là đàn anh khinh thường hậu bối. Rồi họ bảo nó nên ra khỏi nhóm, nó nên ngừng hoạt động, nó nên ngồi tù, nó nên chết đi.
Yoongi nghĩ về kí túc xá nặng nề như có một kẻ trộm nào đã lấy hết sinh lực ra khỏi từng thành viên vốn đầy tràn năng lượng. Tất cả dành quá nhiều thời gian để im lặng, kể cả Taehyung và Jungkook.
Yoongi nghĩ về album mới ra mắt đã đón nhận làn sóng tẩy chay của cộng đồng thế nào. Có những cô gái nhỏ thường gặp họ ở các fansign không còn đến nữa. Mồ hôi, nước mắt đều bị vùi đi. Họ đã phải trao nhau những ánh nhìn như của những kẻ vỡ mộng.
Yoongi nghĩ về cơn giận của mình, sự điên cuồng của mình. Cậu đã lao vào làm. Làm để tới lúc những kẻ ngoài kia nhận ra chúng sai rồi. Làm để tới lúc trước khi ngất đi, những gì cậu nhìn thấy là những tờ nháp bị vò nát vương vãi dưới chân, cái bút gãy ngòi lăn lóc trong góc phòng, con chuột bị hỏng một bên vừa bị cậu quẳng thẳng vào thùng rác trống trơn, studio rối tung. Rồi trong tâm cậu bỗng dành ra một khoảng không chứa những miếng ghép sứt mẻ, một đống đổ nát của những viên gạch vỡ vụn sẽ không bao giờ xây nên nổi một dòng câu từ trọn vẹn.
Con đường tuổi trẻ cậu đi qua chưa từng xuất hiện cụm “lùi bước”. Một Min Yoongi không nhìn thấy gì ngoài âm nhạc sẽ chẳng bao giờ làm ngơ với âm nhạc. Một Min Yoongi bán hết bản thân cho ước mơ của chính mình sẽ chẳng bao giờ buông tay khỏi ước mơ. Vậy mà một Min Yoongi của ngày hôm nay không muốn mình là một người tỉnh, để không phải đối mặt với những con chữ rời rạc không điểm đến của chính mình.
Yoongi giận dữ với bản thân nhiều hơn cả sự tức giận với đám đông tàn nhẫn. Có cái gì đã khác trước đây để ngày hôm nay giống như quá mệt mỏi đối với cậu. Cậu miên man nghĩ rồi bơm vào mình những lỗ trống không có thứ lấp đầy. Cậu tự hỏi những năm tháng trước đây, khi trong tay không có gì và cậu còn cô đơn hơn, cậu đã đối mặt với những chuyện này như thế nào?
Rồi bỗng một giây nào đó, Yoongi giật mình, ngồi bật dậy, ngửa cổ hít một hơi dài rồi nhìn xuống bàn tay tựa như còn vương hơi lạnh.
Jimin!
4.
Yoongi rút kim truyền nước khỏi tay rồi nhấc đôi chân vẫn chưa quen với mặt đất tiến ra ngoài. Y tá quên không đóng cửa số cuối hành lang. Gió Bắc làm cậu rùng mình.
Jimin ngồi ở dãy ghế chờ đối diện cửa sổ, đầu tì lên hai bàn tay nắm chặt đang chụm lại. Lưng nó gập lại, bóng đổ ngược vào gầm ghế, nhỏ bé đến khác thường.
Yoongi đã mong Jimin đang ở kí túc xá, tập luyện điên cuồng như nó vẫn làm mấy tháng nay. Dầu cho nó chẳng tiến bộ thêm chút nào. Bởi nếu nó ở chỗ này, lén chờ Yoongi tỉnh với hy vọng cậu không hay biết thì có nghĩa nó lại đang nhận bằng sạch lỗi lầm về phía nó.
Nhưng Jimin đang ở đây mất rồi.
Mãi đến khi nhìn thấy chân Yoongi dưới tầm mắt bị tay che bớt nửa của mình, Jimin mới nhận ra có người đứng trước mình. Nó ngẩng lên cứng ngắc.
Mặt Jimin xám nhẻm, da môi tróc ra và đôi mắt nhỏ của nó có thêm bọng thâm trông thật kỳ lạ. Ngay khi chạm mắt với Yoongi, đôi ngươi nó run lên rồi lảng đi chỗ khác.
Có gì đó thúc vào tim Yoongi để cậu nhận ra đã lâu lắm rồi, cậu mới thấy Jimin gần như thế. Suốt vài tháng trời nó luyện tập và luyện tập. Nó đóng kín cửa phòng tập đơn, chỉ ra về khi công ty không còn bóng người. Và nó cũng chẳng gõ cửa phòng Yoongi nữa.
Trước khi Jimin kịp đứng dậy, Yoongi lặng ôm nó, kéo đầu nó tựa vào người mình. Mấy sợi tóc cứng đơ xơ xác đâm qua kẽ tay Yoongi. Cậu vuốt chúng, khỏi đáy lòng đang cuộn xót của mình.
– Hyung…?
Jimin kinh ngạc. Nó muốn cười nhưng đã một thời gian rồi, tiếng cười của nó luôn méo mó.
Năm người còn lại sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng ra hành động này. Yoongi sẽ mắng mỏ, sẽ quát tháo khi chúng nó ủ rột. Yoongi sẽ mua đồ ăn cho chúng nó. Yoongi sẽ giúp chúng nó sửa sai. Nhưng Min Yoongi sẽ không ôm, cũng không nói những câu dịu dàng.
Jimin định ngẩng lên nhưng Yoongi cứ giữ chặt đầu và vai nó. Lòng nó run lên. Nó thấy tội lỗi đổ xuống đầu mình như đang đứng dưới chân thác. Nó sợ cái ôm của Yoongi, sợ mình được thương nhiều hơn mình đáng có. Nó không đáng. Thứ nó đáng có lẽ là biến đi, để không ai phải gánh chung lỗi lầm của nó. Không ai bị mắng chửi, không ai phải lo lắng, không ai phải nỗ lực đến ngất đi.
Sợ hãi đảo quanh ngực nhưng từng mảng mệt nhọc vẫn bám trên người nó như lớp vỏ của tượng đất sét tản tác rơi ra trong vòng tay Yoongi. Nó hít thở những hơi vụn vặt, thật nhiều thật nhiều câu “xin lỗi” mắc lại nơi cuống họng.
Thế rồi nó nghe Yoongi thì thầm như đang kể chuyện:
– Jimin, không phải lỗi của em. Nếu không có em, anh sẽ chết vì mệt mất. Giờ anh ổn rồi, anh gặp được em nên anh đang rất ổn. Cảm ơn em.
Và tất cả những gì thoát ra khỏi miệng Jimin là một từ “em” chưa kịp tròn chữ. Còn lại là nước mắt.
Họng nó nghẹn lại, môi run lên theo những tiếng nấc lớn. Nó bám lấy gấu áo bệnh nhân rồi mặc cho bản thân được khóc như một đứa trẻ. Anh nó, Min Yoongi nhỏ con nhất nhóm, một người bệnh, đang đứng vững như cây rừng già bắt rễ sâu vào đất. Một tay khe vỗ đầu nó, một tay phủ lên vai nó. Tay Min Yoongi thường rất lạnh, hôm nay lại rất ấm.
Yoongi nói với nó: “Sẽ ổn cả thôi.”. Anh  nó nói: “Có anh đây rồi!”.
Bỏ vào trong nó một chữ “an”.
Tuần sau đó, Yoongi ra viện. Người ta lại thấy Jimin luyện tập suốt ngày. Người ta lại thấy Yoongi nhốt mình trong studio suốt đêm. Thế nhưng kí túc xá lại vang đầy âm thanh náo động của Taehyung và Jungkook. J-Hope không phải lo lắng nhìn Jimin nhảy những bước nặng như đeo chì từ cửa sổ. Jin không phải thở dài qua chăn khi thấy Yoongi ngồi thẫn thờ không ngủ được. Namjoon lại tặc lưỡi cười trừ khi bài hát của mình lại bị xem như bài hát chủ đề của Min Yoongi.
 – Lá viết – 
Nhà của Lá, ngày mười một, tháng bốn, năm một.