Em ơi!

Single-cookie-1-x-1

Em ơi đừng buồn
Lời nói đầu môi
Tựa như nước xối
Trôi rồi, quên đi

Em ơi đừng nghe
Lòng người nanh nọc
Vì đời họ nhọc,
Mọc chẳng nên xanh

Em ơi, em ơi!
Mặc lời tang tóc
Đừng để phút chốc
Phải khóc, phải buồn

Em ơi, em ơi!
Thương yêu em có
Họ toàn ghét bỏ
Chẳng đáng em lo.

– Lá –

Tặng một cô gái nhỏ biết cách thương yêu. 

Nhà của Lá, ngày chín, tháng bốn, năm tuổi thứ nhất.

Thích một người ở xa.

0B7cZQWCjxy66U3c3ZGx3eWEzMjA

pic: WithXiah

Cậu thích anh ta, một người không biết cậu. Nhưng lạ thay, thường thì cậu thấy rất vui.

Có một sáng, cậu liếc nhìn bức ảnh anh ta mà cậu vẫn luôn mang theo người, cậu mỉm cười trong vô thức và thấy mình phấn chấn lạ thường.

Có một tối, cậu mệt rũ xuống vì áp lực. Lúc ấy cậu chẳng còn thời giờ mà nghĩ đến ai cả, sự chán chường vây lấy cậu. Cậu lên mạng tìm thứ giải tỏa và quyết định xem lại một clip cậu đã xem nhiều lần lắm rồi. Anh ta nói liên hồi thứ ngôn ngữ nửa lạ nửa quen, anh ta cười cái điệu cười kì lạ. Cậu cười theo lúc nào không biết.

Có một hôm, cậu thấy bơ vơ khi đang mải miết trên hành trình nào đó của bản thân. Rồi cậu nhìn thấy anh ta cười, cậu nghe anh ta hát. Thế là cậu khóc, lòng cậu nhẹ bẫng đi và sau một giấc ngủ, cậu được tiếp thêm sức mạnh từ đâu chẳng biết.

Lại một ngày khác, khi ngà ngà say, cậu lén đồng nghiệp đang chúc tụng, giở điện thoại ra chỉ để nhìn một bức ảnh nào đó. Rồi cậu thấy cậu nhớ anh ta rất nhiều. Nhớ đến mức nước mắt ứa ra. Cậu phải đùa với người xung quanh là: “Em say say rồi!”

Và ngày khác đấy giống rất nhiều ngày khác. Cứ thế, cậu thích anh ta nhiều lắm. Cậu nghĩ như vậy.

Rồi đến một buổi sáng cậu đang lười biếng ủ trong chăn, có người báo với cậu cái anh gì ở xa kia có người yêu rồi. Cậu chẳng lạ, cậu đoán trước được cơ mà, chỉ không biết người anh ta thương là ai thôi. Thế nhưng hôm đấy là 1/1, cậu lại tưởng là 1/4.

Vào ngày đầu năm kì lạ ấy, cả ngày cậu chỉ cười. Cậu đi comment dạo rằng hãy chúc phúc hai người. Cậu lên tiếng bênh vực người yêu anh ta. Cậu không muốn những người thương anh ta lên tiếng trong giận dữ. Cậu cố gắng để cái tình yêu của người ta được yên bình. Cậu trông thật phấn chấn.

Để rồi buổi tối, cậu nhìn ấm nước đang đun trên bếp mà bật khóc nức nở. Hệt một đứa trẻ.

Chính cậu cũng ngạc nhiên. Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ khóc vì một chuyện nghiễm nhiên. Nhưng hóa ra cậu rất buồn. Hóa ra cậu thích anh ta nhiều thật đấy. Nên buồn lắm.

Thế rồi sao? Thế rồi ngày hôm nay, cậu ngồi gõ vài dòng về cái tình cảm kỳ lạ của mình. Cậu nhớ về chuyện này chuyện kia rồi lại đi đến một kết luận cũ rích:

“Thích Junsu nhiều lắm! Junsu ạ!”

‪#‎ChuyệncủaTúvàtớlần1‬

[Review] Cửa tiệm thời gian – Lee Na Young

Sau khi đọc cuốn “Cửa tiệm thời gian” của Lee Na Young thì tôi quay lại với mục review sách thiếu nhi đây. Thông thường tháng nào tôi cũng đọc ít nhất một cuốn sách thiếu nhi nhừng suốt thời gian vừa qua, đây là quyển duy nhất tôi muốn viết về.

23605181076_6ddd551bf0.jpg

Tác giả: Lee Na Young
Minh họa: Yoo Jeong Joo
Dịch giả: Nguyễn Tú Uyên
Nhà xuất bản: Hội  nhà văn
Ngày phát hành: 09-12-2015

Đây cũng là lần đầu tiên tôi mang một cuốn truyện thiếu nhi Hàn quốc về nhà.

Hàn Quốc cũng giống như Việt Nam mình ở chỗ việc học của những đứa bé trở thành vẫn đề hệ trọng, rắc rối lớn nhất của các bậc phụ huynh. Cứ ra đường mà xem, những đứa trẻ bé xíu vác một cái ba lô to đùng hoặc kéo theo một chiếc vali con đựng toàn sách vở. Nếu anh làm công chức nhà nước, sáng cắp ô đi, tối cắp ô về thì một ngày anh có 8 tiếng  bận rộn. Còn với trẻ con ngày nay, sau  một ngày học hành ở trường sẽ là những lớp học thêm ở nhà cô, ở trung tâm và cả  một núi bài tập về nhà. Những đứa trẻ học tiểu học có thể phải thức tới 11 giờ để không bị tụt lùi so với các bạn. Đôi khi nhìn vào, chúng ta thấy chúng chẳng khác nào một sản phẩm dở dang trên dây chuyền sản xuất những đứa trẻ tài giỏi. Cha mẹ, thầy cô, xã hội mong chúng trở thành thiên tài, thành những đứa trẻ với khối lượng kiến thức của một người trưởng thành. Chúng đang phải guồng chân chạy như vậy đấy.

Lee Na Young đã chọn một đứa bé  trong số chúng để bắt đầu câu chuyện của mình: Yoon Ah. Yoon Ah là  một cô bé học lớp 4. Cô bé chăm chỉ, yêu thương gia đình và học hành giỏi giang. Với cô bé, không việc gì có thể quan trọng bằng việc xếp hạng 1 trên lớp (và trường). Bố Yoon ah đã mất. Mẹ cô bé là người phụ nữ đặt việc con mình học giỏi lên hàng đầu.  Cô bé sẽ bị quát mắng nếu đi học thêm muộn, bị càm ràm nếu không đạt kết quả học tập như mong đời. Bà xếp cho Yoonah một thời khóa biểu kín mít, làm việc quần quật để chi trả cho thời khóa biểu ấy. Vậy là tưởng chừng Yoon ah sống chỉ để học, mẹ sống chỉ để nuôi Yoon Ah học. Một đứa bé học lớp 4 gần như không có thời gian để chơi đùa với bạn bè như Yoon ah đã thấy mình thiếu thốn thời gian vô cùng. Đấy cũng là lý do cô bé quyết định dung những ký ức hạnh phúc của  mình đẻ mua thêm thời gian.

Câu chuyện đem một bàn cân ra trước mắt chúng ta. Một bên là dành thời gian để hạnh phúc, một bên là dành thời gian để tương lai trở thành người tài giỏi. Cứ lấy thêm 10 phút quý báu, Yoon Ah lại quên mất một điều hạnh phúc cô bé từng trải qua. Những cái 10 phút bỏ hạnh phúc ra mua đã giúp cố bé đạt được một phần những gì mình và mẹ mong muốn: một thứ hạng thật cao. Thế nhưng những hạnh phúc bị xóa đi đã khiến đứa bé của chúng ta dần dần cảm thấy xa lạ, cứng ngắc với tình cảm xung quanh và náo loạn khi không biết mình là ai và mình đang làm gì. Nghĩa là cô bé đã đơ ra với “cuộc sống” thật sự.

Giả như không có cửa tiệm thời gian, không có ai bán cho cô bé thời gian thì biết đâu một lúc nào đấy, chính mẹ của Yoon ah, chính xã hội hiện đại sẽ ép đứa nhỏ dung hết 24 giờ/ ngày để học, học và học. Biết đâu một lúc nào đấy, Yoon Ah hay những cô cậu bé khác sẽ chẳng còn có thời gian để tạo nên những kỉ niệm hạnh phúc. Biết  đâu, vì một tương lai xa xôi mà chúng ta cho là tốt đẹp, chúng ta cướp hết hạnh phúc thật sự của những đứa trẻ ấy?

“Cửa tiệm thời gian” sẽ nhắc nhở cho những ai lỡ quên: hãy để những đứa trẻ của chúng ta được hạnh phúc. Mỗi người các em, các con đều không giống nhau. Chúng cũng giống người lớn, đâu thể luôn giỏi nhất ở mọi mặt, đâu thể thích thứ người khác bắt chúng thích. Tất nhiên không thể không học, nhưng thay vì dồn ép chúng vào những cái khung chật hẹp, hãy lắng nghe những mầm non ấy để biết chúng thích gì, chúng muốn gì và chúng có khả năng gì trước đã. Chẳng phải người lớn còn  phải mệt mỏi với xã hội cuồng quay này sao? Sao chúng ta có thể bắt những đứa bé nín thở cùng mình được? Chúng ta nên giúp chúng có thêm những quãng thời gian hạnh phúc thật sự mới phải.

Nội dung truyện thật sự rất đáng giá trong thời đại này. Tuy nhiên bên cạnh đó, tôi vẫn không thể không đưa ra một lời phê bình. Truyện được viết ở ngôi xưng thứ nhất và chính ngôi xưng này đã khiến tôi đánh giá quyển sách thấp hơn rất nhiều so với nội dung nó mang lại. Tôi không biết do tác giả hay dịch giả nhưng lời kể và cách dung từ của cô bé Yoon Ah quá già và đau đớn, không giống một đứa rẻ học lớp 4 chút nào. Cứ tưởng tượng một đứa bé nói với bạn những câu như : “Tiếng cười của Mi Ra như ghim vào tim tôi. Nhưng so với việc bị MiRa ghét thì câu “không quan tâm” của Soo Young nghe còn cay đắng hơn”; “tôi lại không nuốt trôi cơm; hay rất nhiều từ ngữ như “bất an”; “dằn lòng”…mà xem. Tất nhiên, tôi là một kẻ khó tính khó chiều trước văn học thiếu nhi nhưng tôi không hi vọng rằng có người sẽ cho rằng như thế là bình thường. Dù cho xã hội Hàn Quốc có khiến trẻ em vất vả, căng thẳng và già trước tuổi đến đâu thì cũng khó có đứa bé nào lại đi miêu tả mọi việc xung quanh như vậy. Những từ này vốn dùng cho người trưởng thành. Cách hành văn khiến tôi hoàn toàn không hài lòng. Cá nhân tôi cảm thấy như nhai phải sạn trong lúc đọc vậy.

Nhưng dù phê bình thì phê bình vậy, tôi vẫn cho đây là một cuốn sách đáng đọc. Các bạn nhỏ nên đọc, phụ huynh của các bạn cũng nên đọc thử xem sao.

– Lá –

Đứa trẻ nhỏ

Đứa trẻ nhỏ
Cao lênh nghênh
Trong hồn dại
Đường chênh vênh

Đứa trẻ nhỏ
Chân trên mây
Tay với đất
Treo trật trầy

Thành phố lớn
Đứa trẻ nhỏ

Thế giới lớn
Đứa trẻ nhỏ

Dòng người lớn
.

– Lá –
HN.25.03.2016

 

Dành cho Namjoon|# Rmusic, âm nhạc của R, thế giới của R

12189096_1100373760027125_2543141769530589424_n

Trong vũ trụ nhỏ bé của riêng tôi, âm nhạc là thứ gì đó thật kỳ diệu.

Âm nhạc không phải chỉ là công việc của Namjoon mà còn là điều kì diệu đã cùng cậu ấy in lại dấu chân trên đoạn đường đã đi. Cậu nghe rất nhiều, cũng chia sẻ cho chúng tôi rất nhiều, giống như chia sẻ một phần thế giới của cậu với chúng tôi vậy.

Thế giới chúng ta đang sống tràn đầy những điều không lường. Tôi biết rằng, có khi cậu vui, có khi cậu buồn, sẽ có cả những lúc cậu bị đè nén bởi muôn thứ cảm xúc không tên chồng chèo, đan xen vào nhau. Một kẻ chậm lớn như tôi đã bao lần chìm trong mớ rối bời của chính mình, để chúng quấn lấy mình như một cái kén không cách nào mở ra. Ấy là những lần tôi căng lên chực khóc nhưng tâm can nặng nề tới mức nước mắt chẳng thể rơi. Có lẽ tôi sẽ vướng vào đấy mãi nếu không có âm nhạc an ủi, làm lòng tôi dịu lại, để rồi tôi có thể tự bảo mình gỡ từng sợi mệt nhọc ra và lại tiếp tục bước đi.

Còn Namjoon. Khoảng nhạc ‪#‎Rmusic‬ ấy của cậu mang theo nhiều cảm xúc lắm.

Namjoon là người chưa từng hời hợt khi đặt bút. Namjoon là người biết vui đùa với câu chữ và hiểu giá trị của ngôn từ. Vậy nên lời nhạc cậu giới thiệu thường có giá trị nhất định chứ không phải sự sắp xếp sơ sài.

Có một ngày cậu giới thiệu Cat D đầy chữ với sự thú vị là lạ trong âm điệu và các phát âm cuốn hút của George the Poet. Một ngày khác cậu lại cho tôi nghe một Cloudy Seoul với đôi câu nhỏ nhặt đã kịp đặt vần, đơn giản lắm mà rơi từng chút từng chút, đọng vào lòng tôi mãi không buông.

#Rmusic của cậu còn rất nhiều bài khác nữa. Là những bài cậu mới biết, là những bài xưa nghe lại, là những bài đã trò chuyện với một cậu bé Namjoon khi còn nhỏ thật nhỏ, là những bài đã nâng đỡ cậu khi mệt mỏi căng tràn và cả những niềm tự hào của cậu nữa. Có lẽ có rất nhiều, rất nhiều phần của những bài hát ấy đã đi vào trong cậu. Và cậu cũng lưu lại rất nhiều, rất nhiều cảm xúc của bản thân vào những bài ca ấy.

Tôi chưa nghe hết #Rmusic. Tôi cũng chẳng phân nổi bài nào đơn thuần là một bài hát hay với cậu, bài nào đã là bạn đồng hành của cậu trong từng câu chuyện riêng. Nhưng khi giọng hát của Younha khiến tôi rung động, tôi nghĩ tới 22nd Street đã đi cùng Namjoon 16 tuổi thế nào. Khi nhớ lại sự ngưỡng mộ và yêu thích không thôi của tôi tới Epik High, tôi nghĩ tới một cậu idol Rap monster được fan nói như một cậu trai PR dạo. Khi nghe Sunwoo Jungah, tôi biết có bài hát của cô ấy đã nâng đỡ cậu khi cậu đương ở quãng chững lại của chuyến đi dài và trào lên của cảm xúc. Khi nghe lại những bài tôi có thể sẽ bỏ qua nếu không có cậu, tôi cũng sẽ nghĩ đến cậu. Và tôi cũng có một niềm vui nhè nhè khi thấy cậu idol kia cũng giống tôi, nghe Lee Sora, Kim KwangSeok, LeeJuck …, rồi tâm đắc những lời ca cũ. Bỗng nhiên tất cả đều trở nên ý nghĩa hơn một chút.

Namjoon yêu nhạc. Cậu không ngần ngại đem những gì mình thích nhất khoe với mọi người. Có lần tôi đã nghĩ, cậu đang để chúng tôi cùng thử lắng nghe xem điều kỳ diệu trong cậu có trở thành điều kỳ diệu của chúng tôi được không.

Nếu đúng vậy thì, Namjoon ạ, với tôi, #Rmusic cũng mang sắc màu kì diệu lắm.

Hà Nội, 29-02-2016
– Lá-

Bloody Mary

Bỗng nhiên thấy thèm một cốc Bloody Mary.

bm

Tôi từng bị cái tên của loại cocktail thú vị này đánh lừa. Tôi nghĩ rằng vị của nó sẽ sắc, bén và sâu, hay sẽ là bất cứ sự kết hợp nào khiến người ta phải liên tưởng tới một khung cảnh rùng rợn hoặc ít ra là gắn liền với những tâm hồn đang gào thét trong u tối đau thương. Nhưng không, Bloody Mary chỉ là một cô nàng đỏ như máu và có hương vị lạ lùng khó quên.

Ngụm Bloody Mary đâu tiên khiến tôi kinh ngạc. Không phải vì ngon, mà vì không quen. Đi kèm với vị vodka quen thuộc là rất nhiều nước ép cà chua, nước chanh, muối và tiêu. Và sự kết hợp này tạo nên một hương vị cay nồng đặc sắc vương lại một xíu chua chua ngọt nhẹ ngon miệng. Tôi đã từng nhăn mặt vì không chắc thứ đồ uống vừa khiến người ta muốn ăn khi chạm lưỡi nhưng vẫn tỏa ra vị đồ uống có cồn sau khi trôi tuột xuống họng này thực sự đáng thử không. Thế nhưng mỗi ngụm một lôi cuốn, sự hòa quyện ấy cứ ngon dần lên và in sâu vào ký ức vị giác của tôi. Giống hệt như việc trong một tối lạnh trời, anh chàng nào đó bắt gặp một cô nàng xuất thân bình dân nhưng lại tỏa sáng, đầy thu hút và anh ta mãi không thể quên cảm giác gần gũi mà lại nồng nàn ấy.

Gần đây Tết mà tiết trời nóng một cách kỳ lạ khiến tôi không đánh dấu được vị trí của mình. Vấn vương đôi chút quá khứ lại chỉ khiến bản thân càng thêm lạc lõng, nhạt nhòa. Có lẽ vì vậy tôi lại muốn nhớ lại cái vị khó tả của Bloody Mary, để nhớ lại một mùa lạnh, cảm nhận lại một chút nồng nàn của mùa đông nọ. Hoặc biết đâu, tôi đang cần một nàng Bloody Mary lắm rồi?

Hà Nội, 1:50 sáng.

Lá.

[Review movie] Kingsman: The Secret Service – Mật vụ Kingsman (2015)

Trước hết, năm mới đã dạo được vài bước chân rồi. Chúc mọi người đón một năm an lành cùng thật nhiều may mắn.

Còn để “khai wordpress”, tạo một chút khác biệt, tôi xin phép giới thiệu đôi lời về một trong những bộ phim hành động hay nhất tôi được xem trong một năm trở lại đây: Mật vụ Kingsman.

Nói tới gu phim, tôi không hay khoái mấy phim hành động. Không thiếu lần trước khi phim bắt đầu tôi đã đoán được nội dung chính và khi bước ra khỏi phòng chiếu đã quên ngay những tình tiết cụ thể. Những gì còn đọng lại trong đầu tôi trong những lần như vậy là hiệu ứng, kỹ xảo và trang phục.

Vậy Mật vụ Kingsman có gì đặc biệt khiến tôi phải háo hức giới thiệu cho mọi người ngay từ đầu năm? Trước tiên. nếu bạn từng xem trailer chính thức của phim, tôi xin khẳng định đây là trailer mà không tôn vinh được mấy điểm đẹp của phim (hay nói cách khác, cái trailer của phim này là trailer khá là cùi).

Chuyện một tay mật vụ kỳ cựu hướng dẫn một cậu trẻ lông bông, ngang bướng, xốc nổi nhưng đầy tiềm năng thì có gì lạ? Kiểu gì thì gì cậu ta cũng sẽ trở thành một mật vụ cừ khôi sau khi được trui rèn. Và hẳn nhiên cậu ta sẽ vấp phải một số sai lầm trong khâu huấn luyện, một trong số đó sẽ là vì cậu có trái tim thuần khiết hoặc bản tính lương thiện gì đó. Bên cạnh đó, một “nàng” nào đó sẽ xuất hiện và trở thành hoặc công chúa, nàng thơ hoặc đồng đội sát cánh cùng anh chàng. Kết phim, người hùng nhân vật chính của chúng ta sau khi rơi vào tình trạng suýt chết, gần như đã nắm chắc phần thua sẽ chiến thắng bè lũ phản diện mà có ý định khủng bố trục lợi cá nhân, đánh bom Nhà Trắng hay tiêu diệt Trái Đất gì gì đó…

poster1

Đây là mô típ thường gặp, và quả thật Mật vụ Kingsman cũng không nằm ngoại lệ. Nhưng tài tình thay, đồng thời, lối dẫn phim đã luồn lách khéo léo khỏi những bước chân nhàm chán của hàng bao nhiêu phim hành động xêm xêm nhau khác. Trong khi những phim hành động khác tránh xa những tình tiết “cổ điển” thì phục trang, đạo cụ và những cuộc hội thoại thống minh của Mật vụ Kingsman đều đậm chất cổ điển Anh. Và thật tình tôi rất ưng ý về sự lịch lãm của tổ chức quý tộc này. Tuy rằng có nhiều nhận xét cho thấy những điểm tương đồng giữa Điệp viên 007 và Mật vụ Kingsman nhưng bộ phim vẫn kết hợp mới và cũ một cách gọn gẽ và mới mẻ. Các tình tiết được xây dựng gọn gàng và hài hước vô cùng. Gu hài hước sắc nét mà không nặng nề lại đầy sáng tạo đáng để cho 9/10 điểm. Cả rạp cứ cười suốt. Thêm vào đó từng diễn viên trong phim đều nắm trọn và thể hiện thành công nhân vật của mình: Một người chưa từng diễn phim hành động (Colin Firth) chơi ngay một vai đại mật vụ kỹ năng siêu phàm (Harry), một ông chú thường được biết đến với hình tượng chính trực đứng đắn (Samuel L. Jackson) giờ lại biến thành một tay phản diện gợi đòn, gợi cười (Mr.Valentine) và một cậu trai tân binh (Taron Egerton) hoàn thành không một chút gợn vai chính Eggsy. Khả năng diễn xuất thật sự đáng ghi nhận.

Tôi nghĩ đạo diễn Matthew Vaughn đã nắm bắt đúng những thứ độc giả khoái khi ra rạp: tận hưởng một bộ phim có tính giải trí cao – một bộ phim hành động có chút máu me cho kịch tính, những tình tiết lạ lẫm, những câu thoại thú vị và gu hài hước đặc sắc khiến người ta được cười, cười sao cho sảng khoái.

Vì phim vẫn đang chiếu rạp nên tôi không muốn để lộ tình tiết nên chỉ ngắn gọn vầy thôi. Tóm lại là hãy đi xem các bạn ạ, Mật vụ Kingsman đáng xem và hợp với những ngày đầu năm hơn 50 sắc thái (bị cắt rất nhiều) đang được quảng bá rầm rộ và được dân tình tò mò kéo nhau đi xem đó.

Thân,

Lá.